Sau khi ta xuyên vào sách, phụ vương đã nghe được tiếng lòng của ta.
Vị tỷ tỷ hời ngã ngồi dưới đất, khóc đến mức lê hoa đái vũ:
“Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Tang Lạc Lạc không cẩn thận bị ngã thôi.”
“Chỉ trầy da một chút, không có gì nghiêm trọng cả.”
“Tứ muội còn nhỏ, nàng… nàng không có ác ý đâu.”
Nghe thì câu nào cũng là đang nói giúp ta, nhưng thực chất câu nào cũng đang tạt nước bẩn lên người ta.
Ta dựng mày liễu, đôi mắt đẹp ánh lên lửa giận.
Vừa định mở miệng mắng, chợt nhớ ra thân phận hiện tại của mình là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh.
Vì thế chỉ có thể nhẹ giọng nói:
“Ta không đẩy tỷ ấy.”
【Một kẻ thứ dân nho nhỏ mà cũng dám vu oan cho bản công chúa!】
Phụ vương nhíu mày, quay đầu nhìn ta.
【Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ người thật sự tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?】
【Không phải chứ? Không phải chứ? Đến lời của con gái ruột mình cũng không tin à?】
Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc dưới đất, thái giám đứng bên cạnh phụ vương thấy vậy liền vội vàng đỡ nàng ta dậy.
【Đúng là đời này, ai yếu thì người đó có lý… Biết thế ta cũng nằm bò ra đất mà khóc rồi.】
Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt mờ tối khó đoán, ông nhàn nhạt gọi ta một tiếng:
“Tinh nhi.”
【Hay là giả vờ ngất luôn đi, không thì lại bị phạt chép sách nữa cho xem.】
Theo tiếng the thé của thái giám gọi “Tứ công chúa”, ta trợn trắng mắt, ngã thẳng xuống đất.
1
Ta xuyên vào một cuốn ngôn tình cổ đại ngọt sủng kiểu cũ tên là 《Kiều Sủng》.
Nữ chính Tang Lạc Lạc là con gái của sủng phi Tang Du.
Còn ta, là nữ phụ độc ác, muội muội hời của Tang Lạc Lạc - Tề Tinh.
Họ của chúng ta không giống nhau.
Bởi vì phụ vương của ta là một kẻ lụy tình chính hiệu, nói trắng ra là… người đổ vỏ.
Quý phi Tang Du được xem là ánh trăng sáng thuở thiếu niên của phụ vương. Khi ấy, phụ vương ta vẫn chỉ là một hoàng tử vô danh, một lòng thầm mến Tang Du - lúc đó còn là thiên kim tướng phủ.
Đáng tiếc, ông sớm bị lão hoàng đế đày đến nơi chim không thèm ị là Yên Vân, phong cho cái tước không lớn không nhỏ là Yên Vương.
Trước lúc đi, phụ vương thuần tình của ta còn lén trèo vào hậu viện tướng phủ để tỏ tình.
Một câu “ngươi là người tốt” của Tang Du đã đâm thẳng vào trái tim thẳng nam của phụ vương.
Ông đau lòng rời kinh, thề rằng suốt đời không quay lại.
Không mấy ngày sau, vị tiểu thư tướng phủ liền gả cho Kỷ tướng quân - người nắm giữ hơn nửa binh quyền của nước Tề.
Một năm sau sinh ra Kỷ Lạc Lạc.
Trên triều đình đã lờ mờ xuất hiện xu thế Kỷ gia độc đại.
Năm Kỷ Lạc Lạc tròn ba tuổi, quyền thế của Kỷ phủ đạt đến đỉnh cao.
Kỷ tướng quân bắt đầu nảy sinh dị tâm.
Nghĩ tới nghĩ lui, ông ta quyết định tạo phản.
Biến cố Càn Thanh Môn đến vô cùng đột ngột. Kỷ tướng quân dẫn theo mười ba thiết kỵ ép cung, lão hoàng đế sợ đến suýt tiểu ra quần. Ngay khi bị ép viết chiếu nhường ngôi —
Phụ vương ta, kẻ giả ngu ăn thịt hổ, như thần linh cứu thế xuất hiện, đến hộ giá.
Mười tám kỵ binh Yên Vân, nơi đao cong đi qua, chỉ còn lại tay chân đứt lìa.
Nghe nói, dưới Càn Thanh Môn ngày ấy, như vừa đổ một trận mưa máu.
Đỏ rực khắp nơi, mỹ lệ đến cực điểm.
Kỷ tướng quân đại bại.
Lão hoàng đế vốn đã bị tửu sắc hút cạn thân thể, lại bị dọa một phen như vậy, lập tức dầu cạn đèn tắt.
Trước lúc chết, run rẩy truyền ngôi cho phụ vương ta.
Việc đầu tiên phụ vương làm sau khi đăng cơ chính là tru sát nghịch đảng.
Kỷ thị cả nhà bị tống vào đại lao.
Theo lẽ thường, Tang Du - với thân phận phu nhân tướng quân - khó thoát khỏi cái chết. Nhưng phụ vương ta nhất quyết giữ bà ta lại, còn mang theo cả đứa con gái ba tuổi, cùng nhau đón vào cung.
Phải nói rằng, liếm đến trình độ như phụ vương ta, trên đời cũng hiếm thấy.
Phụ vương vốn muốn phong Tang Du làm hoàng hậu, nhưng các đại thần tiền triều không chịu.
Bất đắc dĩ, ông chỉ có thể tạm phong bà ta làm mỹ nhân.
Tang Du cũng rất dứt khoát, vừa vào cung liền đổi họ cho con gái, theo họ Tang của mình.
Tang Lạc Lạc sinh ra ngọc tuyết đáng yêu, quả thật rất được lòng người.
Còn ta thì sao?
Ta là con gái hoàng hậu, đứng hàng thứ tư, là đích công chúa tôn quý nhất trong cung.
Mẫu hậu ta xuất thân từ thế gia đại tộc, là quốc mẫu do các đại thần tiến cử khi phụ vương đăng cơ.
Bà đoan trang, dịu dàng, hành sự ổn trọng - loại nhân tài này mà đặt vào thời hiện đại thì đúng là tinh anh doanh nghiệp cấp cao!
Thế nhưng phụ vương thiếu não của ta lại chẳng nhìn ra những ưu điểm ấy. Từ sau khi Tang mỹ nhân vào cung, ông liền đêm đêm triệu hạnh. Ngoài mùng một và rằm ghé qua chỗ mẫu hậu ta “điểm danh” ra, thời gian còn lại đều ở tại Thính Trúc Cung.
Phụ vương độc sủng Tang thị, thậm chí còn đội áp lực triều đình, phong bà ta làm quý phi.
Trong sách, nguyên chủ cực kỳ khát khao tình yêu của phụ vương. Nàng vừa ngưỡng mộ Tang Lạc Lạc, lại vừa điên cuồng ghen ghét nàng ta. Từ nhỏ đến lớn, Tang Lạc Lạc đã cướp đi quá nhiều thứ của nàng.
Vì vậy, khi vị hôn phu của nàng muốn hủy hôn để cưới Tang Lạc Lạc, nàng hoàn toàn hắc hóa.
Nguyên chủ một mực đối đầu với nữ chính, cuối cùng bị thiêu sống trong chính cung điện của mình.
2
Từ sau lần “trúng nắng” trước đó, quan hệ giữa ta và phụ vương dịu đi không ít.
Ông không những không phạt ta, mà còn ban thưởng rất nhiều thứ vào Trường Lạc Cung của ta.
Mẫu hậu cảm thấy phụ vương đột nhiên “giống con người” hơn, nụ cười dành cho ông cũng chân thành thêm vài phần.
Số ngày phụ vương ở lại chỗ chúng ta dần dần nhiều hơn.
Trời hè nóng nực, ta thường mang canh ngọt đến cho phụ vương.
Trong Cần Chính Điện, ta nhìn Tang Lạc Lạc đứng bên cạnh phụ vương, cười giả lả:
“Ôi, Lạc Lạc tỷ cũng đến đưa canh ngọt à?”
“Tinh nhi, lại đây.”
Phụ vương vẫy tay gọi ta, ta ngẩng cao đầu bước tới.
Khi nhìn thấy bát canh ngọt tinh xảo trên bàn, ta lặng lẽ giấu hộp đựng thức ăn ra sau lưng:
【Biết thế hôm nay không tự tay làm rồi, hu hu hu… cái này bảo ta sao dám lấy ra đây?】
“Phụ vương, đã có một bát rồi, phần của nhi thần thì…”
Ta chột dạ lùi lại một bước, nhưng phụ vương đột nhiên cười, ông dời bát canh trên bàn sang một bên:
“Không sao, con đội nắng mang tới, trẫm đương nhiên phải uống một chút.”
“Tứ công chúa, để nô tài giúp người.”
Công công Lai Hỷ bên cạnh phụ vương cười híp mắt nhận lấy hộp của ta.
Khi một bát nước đậu xanh đen sì được đặt lên bàn, cả ba chúng ta đều trầm mặc.
Tang Lạc Lạc che miệng kinh hô:
“Tứ muội, đây là…”
Ta cúi đầu, chỉ hận không có chỗ chui xuống.
“Bệ hạ.”
Công công Lai Hỷ định rút bát xuống, nhưng phụ vương lại khoát tay.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông cắn răng uống một ngụm, rồi đánh giá:
“Ừm, cũng không tệ.”
“Thật sao?”
Mắt ta sáng lên, ông gật đầu:
“Cũng coi như… có phong vị riêng vậy.”
【Hu hu hu, phụ vương ơi, người đúng là… con khóc chết mất thôi.】
Uống xong canh ngọt, phụ vương lại tiếp tục phê duyệt tấu chương.
Ông ra hiệu cho Lai Phúc tiễn chúng ta ra ngoài, ta bám chặt mép bàn không chịu đi:
“Phụ vương, mấy ngày nữa là sinh thần của nhi thần rồi.”
Ông ngẩng đầu khỏi tấu chương, vừa hay đối diện ánh mắt ta. Ta nhe răng cười nói:
“Phụ vương có thể đến Phượng Nghi Cung không? Con muốn phụ vương cùng mẫu hậu ở bên con đón sinh nhật.”
“Ừm, trẫm biết rồi.”
Ta vui vẻ hớn hở lui xuống.
Trước khi đi còn không quên liếc Tang Lạc Lạc một cái đầy khiêu khích, chọc cho nàng ta tức đến giậm chân.
3
Ngày sinh thần, ta và mẫu hậu đợi rất lâu, vẫn không thấy phụ vương đâu.
Món ăn trên bàn nguội rồi lại được hâm nóng, nóng rồi lại nguội.
Cho đến khi mặt trời ngả về tây, màn đêm buông xuống.
Ý cười nơi khóe môi mẫu hậu dần nhạt đi, bà xót xa xoa nhẹ má ta:
“Tinh nhi, chắc là hôm nay phụ vương con bận nhiều việc.”
Đúng vậy, phụ vương quả thật rất bận.
Vừa nãy cung nhân đến bẩm báo, ta đều nghe thấy cả rồi.
Người còn đang ở Thính Trúc Cung kia kìa, e là đã sớm quên mất chuyện chính miệng hứa sẽ đến dự yến sinh nhật của con gái.
Có lẽ vẻ cô đơn trong mắt ta khiến mẫu hậu đau lòng, bà đột ngột đứng dậy nói:
“Mẫu hậu đi xem thử, con đợi thêm một lát. Nếu đói thì bảo Xảo Xuân lấy trái cây cho con ăn.”
Bà định đến Thính Trúc Cung giành người.
Mẫu hậu làm sao đấu lại được con hồ ly tinh kia, lỡ chịu thiệt thì sao.
“Mẫu hậu.” Ta kéo tay bà lại, “Không đợi phụ vương nữa, chúng ta dùng bữa trước đi, Tinh nhi đói rồi.”
Ta làm nũng nói, mẫu hậu chậm rãi ngồi xuống.
Ngay khi hai chúng ta vừa cầm đũa lên, tiếng cung nhân thỉnh an từ xa đến gần, từng lớp truyền vào.
Phụ vương đến rồi.
Ánh mắt ông lướt qua bàn tiệc tối còn chưa hề động đũa, thần sắc dịu lại:
“Là trẫm không phải.”
Mẫu hậu khẽ rũ mi, dâng lên một chén canh:
“Bệ hạ quốc sự bận rộn, cũng nên chú ý long thể.”
Phụ vương lộ vẻ lúng túng, ta mím môi cười trộm:
【Mẫu hậu nói năng càng ngày càng thâm sâu.】
“Tinh nhi, phụ vương đến muộn là vì đi chọn sinh thần lễ cho con.”
Đối mặt với lời giải thích che giấu vụng về của phụ vương, ta giật giật khóe miệng:
“Nếu đã là phụ vương đích thân chọn, vậy nhất định là thứ rất tốt.”
Dùng xong bữa tối, phụ vương kéo ta đến Thái Cực Cung.
Ông không cho cung nhân khác theo hầu, trong đại điện rộng lớn lúc này chỉ có hai chúng ta.
Ta nghi hoặc nhìn ông, phụ vương ung dung đứng giữa điện:
“Ra đi.”
Vút vút - hai bóng người từ trên xà nhà lật người xuống.
Ta giật mình hoảng hốt, theo bản năng nắm chặt vạt áo của phụ vương.
Chỉ thấy một nam một nữ quỳ một gối xuống đất, cả hai đều mặc hắc y gọn gàng, trên mặt đeo mặt nạ.
Một chiếc mặt nạ sừng trâu, một chiếc mặt nạ thỏ:
“Sửu Thổ.”
“Mão Nguyệt.”
“Tham kiến Tứ công chúa.”
“Cái… cái này là…”
Ta đứng ngây tại chỗ, phụ vương chỉ vào họ nói:
“Đây là ám vệ chuyên thuộc hoàng thất. Từ hôm nay trở đi, con chính là chủ tử của hai người họ.”
Ta nhìn hai ám vệ này, trong lòng lặng lẽ nhớ lại những sinh thần lễ mình nhận được hôm nay:
【Mẫu hậu tặng một bộ trang sức hồng bảo thạch, đại tỷ tặng một hòm đông châu, tam ca tặng san hô, Hiền phi nương nương tặng kim trâm, Trần phi nương nương tặng ngọc trạc…】
Phụ vương đột nhiên ho khan một tiếng, ta mờ mịt nhìn sang ông:
“Những ám vệ này, vạn kim cũng không đổi được.”
【Phụ vương đúng là keo kiệt.】
“Chuyện ám vệ cần phải che giấu tai mắt người khác. Quay đầu trẫm sẽ thưởng thêm cho con vàng bạc châu báu, kèm theo một trang viên suối nước nóng ở ngoại ô.”
“!”
【Cha ruột!】
【Không hổ là phụ vương của ta, ra tay là vừa hào phóng vừa ngang tàng!】
【Ta đã biết mà, phụ vương cần chính ái dân, quốc khố nhất định dư dả!】
Phụ vương bất lực khoát tay:
“Được rồi, về nghỉ sớm đi. Sáng mai trẫm sẽ bảo Nội Vụ Phủ mang đồ đến cho con.”
Ta đè nén kích động trong lòng, hành đại lễ:
“Tạ phụ vương ban thưởng!”
4
Ám vệ nước Tề chia làm hai bộ: Thiên Can và Địa Chi.
Mười vị Thiên Can phụ trách an nguy của đế vương.
Mười hai Địa Chi trông coi các hoàng tử hoàng nữ.
Ta xếp thứ tư, theo lẽ thường thì ám vệ của ta chỉ nên có một người là Mão Nguyệt.
Thế nhưng hiện tại, ông lại cho ta thêm một người nữa, hơn nữa còn là Sửu Thổ, đứng hàng thứ hai.
Ta còn tưởng ông sẽ cho Tang Lạc Lạc, dù sao hiện giờ nàng ta đang mang danh “Nhị công chúa”.
Nhưng mà —
Nếu không phải nhị hoàng tỷ chính thống của ta qua đời sớm, thì đâu đến lượt một nữ tử khác họ như nàng ta chiếm lấy vị trí nhị công chúa này.
Huống chi danh phận nhị công chúa của Tang Lạc Lạc còn là do Tang thị cúi mình cầu xin mà có.
Xem ra, phụ vương ta cũng chưa đến mức hoàn toàn mất trí.
Ta là một đích công chúa thân phận tôn quý, có hai ám vệ đi theo, cũng rất hợp lý mà!
Buổi sáng, Nội Vụ Phủ dâng lên hai rương vàng.
Quả thật là kim quang lấp lánh, khiến người ta yêu thích không rời tay.
Ta vuốt ve yêu thích cả nửa ngày, mới nhớ ra phụ vương còn tặng ta một trang viên suối nước nóng ở ngoại ô kinh thành.
Vì thế, ta hẹn đại tỷ cùng đi ngâm suối nước nóng.
Xe ngựa lắc lư chạy trên cung đạo, ta đang trò chuyện sôi nổi với đại tỷ.
Đột nhiên, xe dừng lại, bên ngoài xa phu ấp úng nói:
“Trưởng công chúa, Tứ công chúa, Nhị công chúa nàng ấy…”
Ta thầm mắng một tiếng xui xẻo, còn chưa kịp phát tác, đại tỷ đã vén rèm xe lên.
Tang Lạc Lạc mặc một thân cung trang màu ngỗng vàng, đứng chặn giữa cung đạo.
Ta trợn trắng mắt - ai lại đứng giữa đường thế này chứ, tên xa phu kia sao không cho xe cán chết nàng ta luôn đi.
Đại tỷ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng:
“Chó ngoan không chắn đường. Tang Lạc Lạc, ngươi đứng đây làm gì?”
Đại tỷ Tề Hàm là con gái phụ vương sinh ra khi còn làm Yên Vương ở Yên Vân. Mẫu phi của nàng vốn là trắc phi của phụ vương, đáng tiếc khi sinh nàng thì khó sinh mà qua đời.
Nàng giống ta, đều là pháo hôi trong nguyên tác.
Xuất hiện chẳng được mấy lần, chỉ là công cụ để tạo khó xử cho nữ chính.
Tề Hàm từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh mẫu hậu ta, quan hệ với ta cực kỳ thân thiết, nàng thật sự xem ta như muội muội ruột.
Hơn nữa, việc nàng chán ghét Tang Lạc Lạc như vậy, cũng có phần nguyên nhân từ ta.
Trong nguyên tác, nàng bị nữ chính tính kế đi hòa thân, gả đến Bắc Cảnh, chết trong tòa cung điện lạnh lẽo ấy.
Nghĩ đến đây, ánh mắt ta nhìn Tang Lạc Lạc dần trở nên u ám:
“Tránh ra.”
Trong mắt Tang Lạc Lạc dâng lên lệ quang, nàng ta không những không tránh, còn tiến đến trước mặt ta, run rẩy yếu ớt nói:
“Tứ muội đừng giận, ta… ta chỉ vì chuyện lần trước mà đến cầu xin, xin tứ muội tha thứ cho ta.”
“Là ta không tốt… khiến muội và phụ vương sinh ra hiềm khích.”
Nàng ta khóc đến thê thảm, thấy ta đưa tay cầm khăn lụa ra, còn tưởng ta muốn lau nước mắt cho nàng, liền nở nụ cười yếu ớt đáng thương:
“Tứ muội.”
“Chát!”
Tiếng bạt tai thanh thúy vang vọng khắp cung đạo, Tang Lạc Lạc không dám tin che mặt nhìn ta.
Đại tỷ mắt sáng rực, vô cùng hài lòng vỗ vỗ vai ta:
“Được lắm, Tề Tiểu Tứ! Ta đã sớm nói rồi, đối phó với loại đàn bà giả vờ ngoan ngoãn khéo léo này, cứ đánh là xong, cho nàng ta mặt mũi làm gì? Cuối cùng muội cũng chịu nghe ta một lần.”
Tang Lạc Lạc cúi đầu, cắn chặt môi, rất lâu sau mới thấp giọng nói:
“Tứ muội, nếu cái tát này có thể khiến muội nguôi giận…”
“Tang Lạc Lạc.” Giọng ta lạnh hẳn đi, “Đừng diễn trò ở đây nữa, phụ vương đâu có ở.”
5
Tang Lạc Lạc khóc sướt mướt chạy đi.
Chắc lại chuẩn bị đến chỗ phụ vương cáo trạng ta một phen.
Đại tỷ vung bàn tay to, vỗ mạnh lên lưng ta:
“Tứ muội đừng lo, đến lúc đó ta sẽ làm chứng cho muội, cứ nói là Tang Lạc Lạc tự mình đâm vào tay muội.”
“Khụ, đa tạ đại tỷ.”
“Hê.”
Xe ngựa ra khỏi cung, tầm nhìn thoáng đãng hơn nhiều.
Đại tỷ chẳng buồn ngắm cảnh bên ngoài, chỉ tò mò đánh giá Mão Nguyệt.
Trong sách, vì Tề Tinh chỉ có một ám vệ nên Mão Nguyệt luôn ẩn trong bóng tối.
Sau khi ta đến, cốt truyện thay đổi, ta liền để Mão Nguyệt ra mặt, làm cung nữ thân cận của ta.
“Tiểu Tứ, phụ vương cho muội hai người à? Tốt thật đấy. Nhưng người bên ngoài của muội không đẹp bằng của ta, đen quá.”
Nàng nói nhỏ, ta cười cười:
“Đại tỷ, ám vệ của tỷ đâu? Lần này có mang theo không?”
“Tất nhiên là có rồi, hắn tên Tử Kỳ. Ta nói cho muội nghe, có lần ta lén nhìn hắn tắm…”
“Đại tỷ, nước miếng tỷ chảy ra rồi kìa.”
“Ái chà.”
Chúng ta cười khẽ thành một đoàn, đầu hè vừa tới, khắp nơi tràn đầy sức sống.
Buổi tối, ta ngâm mình trong nước, bất động nhìn bậc thềm mạ vàng cách đó không xa.
Đại tỷ hỏi ta đang làm gì, ta u u nói:
“Ta đang nghĩ, là xúc cả cái bậc thềm này đi, hay đập vụn rồi mang về.”
Đại tỷ: “……”
6
Thái học trong cung đến một vị phu tử mới.
Ông xuất thân từ Tây Lăng Triệu gia, không chỉ học thức uyên bác, mà cưỡi ngựa bắn cung cũng vô cùng tinh thông.
Nhân tài văn võ song toàn như vậy, phụ vương lại nỡ để ông đến dạy đám hoàn khố chúng ta.
Nhưng quả thật, ông là lựa chọn thích hợp nhất.
Về thân phận, ông trấn được chúng ta - đám hoàng thân quốc thích, con cháu thế gia.
Về học vấn, ông là tài tử thành danh từ trẻ, dạy chúng ta dư sức.
Dung mạo cũng khá tuấn tú, rất dưỡng mắt.
Chỉ là tính tình quá lạnh, không hay cười nói, khi phạt người tuyệt nhiên không nương tay.
Đây không, ta vừa ăn xong thước giới, ông đã lạnh lùng nói:
“Ra ngoài đứng.”
Ngoài phòng, ta trừng mắt nhìn tiểu thế tử phủ Vĩnh Xương Hầu. Vừa rồi chúng ta mới đánh nhau một trận, nguyên nhân là hắn không vừa mắt chuyện ta “bắt nạt” Tang Lạc Lạc.
“Đàn bà chanh chua!”
Ta giơ nắm đấm lên:
“Sao hả, Chu Tự, ngươi còn muốn ăn đòn nữa không?”
“Hừ, Tề Tứ, có ta ở đây, ngươi đừng hòng bắt nạt Lạc Lạc.”
Người dám gọi ta một tiếng Tề Tứ không nhiều, Chu Tự là một trong số đó.
Cả kinh thành đều biết, tiểu thế tử phủ Vĩnh An Hầu là tiểu bá vương nổi danh.
Gia thế của hắn hiển hách.
Cha là Vĩnh An Hầu gia công huân hiển hách.
Mẹ là bào tỷ duy nhất của phụ vương ta - Vinh Đức Công chúa.
Xét vai vế, ta còn phải gọi hắn một tiếng biểu ca.
Nhưng vị biểu ca này đầu óc không được bình thường cho lắm, hắn là fan trung thành của Tang Lạc Lạc. Trước kia gặp nguyên chủ, hắn luôn chẳng có sắc mặt tốt, châm chọc cay nghiệt là chuyện thường ngày.
Vừa rồi, vì đứng ra bênh vực Tang Lạc Lạc, hắn vậy mà dám đẩy ta.
Tính ta không dịu dàng như nguyên chủ, đương nhiên nuốt không trôi cục tức này.
Dứt khoát, nợ mới nợ cũ tính chung một lượt.
Ta ra tay rất nặng, nhiều người nhìn như vậy, Chu Tự cũng không dám thật sự đánh trả ta.
Dù đã béo đánh Chu Tự một trận, ta vẫn chưa hả giận, bởi kẻ đầu sỏ còn đang trong phòng ngâm thơ kia kìa:
“Lần sau ta đánh luôn cả Tang Lạc Lạc, xem ngươi có cản nổi không.”
Chu Tự tức đến hét to:
“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi!”
Bốp!
Hai cuộn sách từ trong phòng bay ra, chuẩn xác đập lên đầu chúng ta.
Ngay sau đó là giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Im miệng.”
Chúng ta lập tức câm như hến.
7
Chuyện ta đánh nhau ở thái học rất nhanh đã truyền đến tai phụ vương.
Còn chưa tan học, công công Lai Hỷ đã đứng chờ bên ngoài.
Lúc này ta mới hối hận, sao lại không quản được tay mình chứ?
Mấy ngày nay, hình tượng áo bông ngoan ngoãn vừa dựng lên coi như nát bét rồi.
“Tứ công chúa, bệ hạ cho gọi người qua.”
Ta bất đắc dĩ đến chỗ phụ vương.
Vừa tới nơi, phụ vương đã mặt đen gọi ta quỳ xuống:
“Con là công chúa, vậy mà học người ta đánh nhau? Còn ra thể thống gì!”
Ta bĩu môi, có chút ấm ức:
“Phụ vương, người còn chưa hỏi nguyên do, đã trách phạt nhi thần như vậy.”
Phụ vương xoa trán, hít sâu một hơi hỏi:
“Vậy con nói xem, vì sao lại đánh nhau?”
“Tất nhiên là hắn ta trêu chọc con trước…”
Ta vừa định giải thích, đã nghe công công Lai Hỷ ở ngoài thông truyền:
“Bệ hạ, Nhị công chúa cầu kiến, nói là vì chuyện của Tứ công chúa.”
“Cho nàng ta vào.”
Tang Lạc Lạc vừa vào đã quỳ xuống đất, mắt đỏ hoe nói:
“Phụ vương, chuyện này đều là lỗi của Lạc Lạc, người đừng phạt tứ muội.”
Ta trợn trắng mắt trong lòng:
【Không phải đều tại ngươi cố ý giả ngã, hại Chu Tự tên ngốc kia tưởng ta đẩy ngươi sao?】
“Là ta không tốt.” Tang Lạc Lạc nức nở, “Đều tại ta đi không vững, khiến thế tử hiểu lầm là tứ muội đẩy ta.”
【Phải rồi, ngươi mau về tìm thợ đóng giày xem giày có vừa không, sao ngày nào cũng ngã suốt thế?】
“Phụ vương, người nhất định đừng trách tứ muội, đều là lỗi của Lạc Lạc. Nếu Lạc Lạc đi đứng cẩn thận hơn một chút thì…”
“Ngươi thôi đi được chưa hả, ngày nào cũng làm như mỗi mình ngươi đặc biệt lắm ấy? Chỉ có ngươi chân nhỏ nên dễ ngã thôi đúng không? Vừa rồi mà không có Chu Tự cản lại, ta nhất định đánh cả ngươi luôn!”
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh đến chết chóc.
Ta che miệng, trừng mắt nhìn phụ vương.
【Ta sao lại nói toạc hết tiếng lòng ra rồi?!】
Tang Lạc Lạc lảo đảo được người dìu đi, trước khi rời khỏi còn khóc không ngừng:
“Phụ vương, Lạc Lạc không phải vậy, không phải vậy…”
Sắc mặt phụ vương càng lúc càng đen, ngay khi ta nghĩ rằng ông sắp phạt ta thì—
“Còn quỳ làm gì nữa?”
【Hả? Thế là tha cho ta rồi à?】
Ta nhanh nhẹn đứng dậy, chạy đến bên phụ vương, nịnh nọt nói:
“Phụ vương, nhi thần bảo đảm sau này sẽ không đánh nhau nữa.”
Phụ vương hừ lạnh, ta vội xòe lòng bàn tay ra bán thảm:
“Triệu phu tử đã phạt nhi thần rồi, nhi thần biết sai rồi.”
“Đáng đánh.”
【Hu hu hu.】
“Về bôi thuốc đi, nếu còn lần sau…”
Ta vội xua tay:
“Không dám nữa, không dám nữa đâu phụ vương.”
Cuối cùng, phụ vương giao cho mẫu hậu phải nghiêm khắc dạy dỗ ta lễ nghi.
Mẫu hậu vừa nhìn thấy vết thương trên lòng bàn tay ta liền quên béng chuyện ấy, bà xót xa bôi thuốc cho ta, sau khi hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện thì sắc mặt lạnh hẳn:
“Thằng nhóc họ Chu kia không phân phải trái, con đánh rất đúng.”
“Còn kẻ kia, mẫu hậu sẽ giúp con dạy dỗ. Uất ức của con gái ta sao có thể chịu uổng công?”
8
Mẫu hậu ta không chỉ cắt bổng lộc hàng tháng của Tang Lạc Lạc, mà đến việc vào hè may y phục mới cũng không có phần nàng ta.
Tang Quý phi đến nói giúp, mẫu hậu ta cười híp mắt nói:
“Nhị công chúa tháng trước bảo Ty Y Cục làm một chiếc lưu quang váy, bổn cung xem sổ sách, vậy mà tốn đủ năm trăm lượng. Tang Quý phi, đến cả Tứ công chúa là đích xuất của trung cung sinh thần tháng này, cũng chưa từng làm một chiếc lưu quang váy năm trăm lượng đâu.”
Tang Quý phi bị mẫu hậu ta chặn họng đến không nói nên lời, tức giận rời khỏi Phượng Nghi Cung.
Điều đáng suy ngẫm hơn, là thái độ của phụ vương.
Lần này ông lại chẳng nói đỡ Tang Lạc Lạc một câu nào. Tang Quý phi vốn luôn đi theo lộ tuyến dịu dàng mềm mỏng, nên cũng không dám làm loạn.
Nhưng gió trong cung đã bắt đầu lặng lẽ đổi chiều.
Trước kia cũng có không ít người nịnh bợ ta, nhưng gần đây người nịnh ta lại nhiều hơn hẳn.
Ngay cả trong thái học, đám học trò thấy ta cũng không quên khen vài câu:
“Tứ công chúa hôm nay mặc chiếc váy thêu xuân bách hoa này thật sự rất đẹp.”
“Rất hợp với đôi hoa tai đông châu kia!”
“Nhị công chúa, người thấy sao?”
Những kẻ này đúng là tinh ranh.
Ta nhếch môi nhìn Tang Lạc Lạc.
Nàng ta đỏ hoe mắt, run rẩy nói một câu “đẹp lắm” rồi chạy ra ngoài.
Chu Tự nhìn thấy thì đau lòng, lại đến tìm ta gây sự.
Đánh nhau, ta không sợ.
Nhưng để phụ vương biết thì không hay.
Vì vậy, ta hẹn Chu Tự đến hậu sơn Ngự Hoa Viên - nơi không ai lui tới.
“Tề Tứ, ta là biểu ca của ngươi đấy! Ngươi ra tay độc thế à?”
Chu Tự che mắt phải, vẻ mặt không dám tin.
Ta liếc xéo hắn một cái, bày đủ giá của công chúa:
“Chu Tự, ngươi nhiều lần vô lễ với bản cung. Nể tình quan hệ họ hàng, bản cung không sai Sửu Thổ tháo một cánh tay của ngươi đã là tốt lắm rồi.”
“Ngươi!”
Chu Tự căng người định xông lên, lại bị Sửu Thổ đá trúng khoeo chân, quỳ sụp xuống trước mặt ta.
Ta cúi người, hung hăng bóp chặt cằm hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Chu Tự, còn có lần sau…”
Lời uy hiếp còn chưa nói hết, Chu Tự đã đột ngột thoát khỏi sự khống chế của ta.
Hắn mặt đỏ bừng, vừa lăn vừa bò chạy đi, còn không quên buông một câu ác:
“Tề Tứ, ngươi cứ chờ đấy cho tiểu gia!”
Chu Tự chạy rồi.
Sửu Thổ nhìn ta, ta lắc đầu:
“Thôi, mặc hắn.”
Nếu hắn đi cáo trạng với phụ vương.
Ngày mai toàn kinh thành sẽ biết, Chu Tự hắn lại bị ta ấn xuống đất đánh cho một trận tơi bời.
Hơn nữa, lần này là Sửu Thổ đánh, không liên quan đến ta.
Ta cũng coi như đã nghe lời dạy bảo của phụ vương.
Đường đường là công chúa, sao có thể tự mình động thủ đánh người?
9
Liên tiếp ba ngày trôi qua, phụ vương không triệu kiến ta.
Trong học đường, Chu Tự cũng không còn tìm ta gây sự nữa.
Có lẽ hắn cũng thấy bị ta đánh hai lần liên tiếp thật mất mặt.
“Tứ muội, muội xem kìa, chậc chậc.”
Đại tỷ vừa nhai hạt dưa vừa lắc đầu.
Vị hôn phu của ta - Thẩm Cẩn Ngôn - đang cùng Tang Lạc Lạc nghiên cứu thi từ ca phú. Ánh mắt hắn dịu dàng lưu luyến, hoàn toàn không còn vẻ bực bội chán ghét khi nhìn ta như thường ngày.
Ta giật lấy một nửa hạt dưa trong tay đại tỷ, cười lạnh:
“Đúng là tài tử giai nhân, xứng đôi vừa lứa.”
Đại tỷ nhổ vỏ hạt dưa:
“Hừ, đúng là một đôi gian phu dâm phụ!”
“Chẳng phải sao.”
“Loại đàn ông ăn trong bát lại ngó trong nồi này, không lấy được.”
“Đại tỷ nói đúng.”
Hai chúng ta nhai hạt dưa càng lúc càng nhanh. Ta đang định hỏi đại tỷ xem hạt dưa này do đầu bếp nào rang, thì Chu Tự đột nhiên xuất hiện:
“Này, Tề Tứ.”
Vết bầm quanh mắt phải của hắn vẫn chưa tan, trông khá buồn cười. Ta không nhịn được, phun cả vỏ hạt dưa lên mặt hắn.
Chu Tự nổi cáu:
“Đừng có nhai nữa! Ngươi làm ồn đến ta đọc sách rồi, biết không hả?”
Ta đặt hạt dưa xuống, hỏi hắn:
“Chu Tự, ngươi biết vì sao chúng ta lại ngồi hàng cuối không?”
Hắn sững người:
“Vì sao?”
Ta nhìn hắn đầy thương hại:
“Vì phu tử thấy chúng ta hết thuốc chữa rồi, không phải loại học hành nên người.”
Đại tỷ chép miệng:
“Bài thơ chỉ có bốn câu mà ngươi đọc ba ngày còn chưa thuộc, theo ta thì bỏ đi cho rồi. Có thời gian ấy, chi bằng đi chơi cây trường thương của ngươi.”
Chu Tự trầm mặc.
Hắn nhìn về hàng ghế đầu, nơi Thẩm Cẩn Ngôn và Tang Lạc Lạc đang ngồi, ánh mắt mang theo chút u oán.
Đồ ngốc, Tang Lạc Lạc nàng ta thật sự yêu thơ ca sao?
Vì chút đồng cảm, ta đưa hết số hạt dưa còn lại cho Chu Tự.
Hắn cắn mạnh một hạt, rồi nước mắt giàn giụa:
“Hu hu hu, hạt dưa này do đầu bếp nào rang vậy, ta không thích vị ngũ hương đâu.”
10
Đến trung phục, phụ vương dẫn chúng ta đến Lịch Bạch Cung ở ngoại ô kinh thành để tránh nóng.
Đi cùng còn có một nhà Vinh Đức Công chúa và một nhà Thẩm tướng.
Trong yến tiệc tối, Tang Lạc Lạc biểu diễn một điệu múa khuynh thành, mắt Chu Tự nhìn đến trừng trừng.
Sắc mặt Vinh Đức Công chúa đen suốt cả buổi.
Chu Tự thích Tang Lạc Lạc, gần như viết thẳng lên mặt rồi. Nhưng Vinh Đức Công chúa sao có thể vừa mắt Tang Lạc Lạc - hậu duệ của nghịch tặc chứ?
Trong mắt bà, Tang Quý phi chẳng qua chỉ là một nữ nhân không có hoàng tử chống lưng, chỉ dựa vào sủng ái mà sống.
Tang Quý phi những năm trước trong đại lao mắc phải chứng hàn, uống vô số thuốc vẫn không điều dưỡng được. Bà không có con trai, chỉ có Tang Lạc Lạc - một cô con gái thân phận lúng túng.
Khi đó, việc đề nghị phụ vương nhận Tang Lạc Lạc làm nghĩa nữ, chính là do mẫu hậu ta một tay thúc đẩy.
Một nữ tử khác họ, lâu dài ăn ở cùng các hoàng tử công chúa, vốn chẳng phải chuyện gì hay.
Đặc biệt là tam ca của ta, thừa hưởng tính tình của Hiền phi, làm người chất phác, đôi mắt trong veo, lộ rõ vẻ ngốc nghếch thuần khiết.
Hắn còn là fan cuồng trung thành của Triệu Phu Tử, mỗi ngày tan học đều không ngừng khuyên phu tử ra làm quan.
Còn ngũ đệ do Trần Phi sinh ra thì tuổi vẫn còn nhỏ, mới có ba tuổi. Nghĩ thế nào Tang Lạc Lạc cũng không đến mức biến thái đi câu dẫn một đứa trẻ ba tuổi.
Ngoại tổ của ngũ đệ là Trần đại nhân ở Ngự Sử Đài, người nổi danh cứng rắn, đến cả phụ vương ta cũng từng bị ông ta đàn hặc đến đau đầu.
Tang Lạc Lạc cũng rất rõ hoàn cảnh của mình: trong cung không đi thông, nàng ta liền tìm người có quyền thế nhất ngoài cung.
Chu Tự tuy gia cảnh không tệ, nhưng vẫn không thể so với Thẩm gia đang như mặt trời ban trưa hiện nay. Huống chi biểu ca ta lại là một tên công tử bột, sao có thể so được với Thẩm Cẩn Ngôn - đệ nhất tài tử kinh thành.
Thẩm Cẩn Ngôn tương lai là người sẽ tiến vào trung khu triều chính.
Còn Chu Tự, nhiều nhất cũng chỉ kế thừa tước vị của cha mình rồi sống qua ngày đoạn tháng.
Là người thì ai cũng biết nên chọn ai, đúng không?
Đêm xuống, ánh trăng trong núi mang theo chút lạnh lẽo.
Dưới Bát Giác Đình, một đôi nam nữ ôm nhau, thì thầm bày tỏ tâm sự.
Ta và đại tỷ hận không thể cắm ăng-ten trên đầu.
Dưới chân chúng ta là Chu Tự đã bị kích thích đến ngất xỉu. Đợi đến khi cặp uyên ương hoang dã kia hẹn hò xong, hắn vẫn còn chưa tỉnh.
Đại tỷ ngồi xổm xuống, tát liền mấy cái, Chu Tự mới lờ đờ tỉnh lại.
“Không… không thể nào là thật được.”
Ánh mắt hắn trống rỗng, móc từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, nắm chặt không buông, đau đớn nói:
“Nàng đưa khăn tay cho ta, rõ ràng đã nói là sẽ đợi ta mà.”
Bị CPU rồi đó, nữ chính người ta kéo giãn cảm xúc tới cực hạn, lừa ngươi - một tên ngốc.
Ta chẳng những không thương cảm Chu Tự, mà khóe môi còn nở nụ cười đắc ý.
Nhìn bộ dạng bây giờ của hắn, không uổng công ta kéo hắn theo xem kịch từ trước.
Đại tỷ khẽ vung tay:
“Không hổ là từ nhỏ đã luyện võ, da mặt đúng là dày, tát đến đau cả tay ta.”
“Hu hu hu…”
Chu Tự bắt đầu khóc, ta và đại tỷ nhìn nhau một cái:
“Tiểu Tứ, về ngủ thôi.”
“Ừm, chán thật, miệng còn chưa hôn nữa.”
“Đúng vậy, hai người nửa đêm chạy tới đây ngâm thơ đối câu, đúng là có bệnh. Ta nghe mà buồn ngủ luôn, y như ngồi nghe phu tử giảng bài.”
Bị phớt lờ hoàn toàn, Chu Tự nghẹn ngào nói:
“Các ngươi… các ngươi không thể quan tâm ta một chút sao?”
Ta nhướn mày, gọi Sửu Thổ:
“Ngươi ở lại đây khóc cùng tiểu thế tử, đợi hắn khóc mệt rồi thì đưa hắn về.”
Sửu Thổ: “Vâng, chủ tử.”
Chu Tự: “……”
11
Lần này phụ vương đến Lịch Bạch Cung, hiếm khi liên tiếp ba ngày đều ngủ lại chỗ mẫu hậu ta.
Đến ngày thứ tư, Tang Quý phi nửa đêm phát bệnh, phụ vương khoác áo sang chỗ bà ta, rồi không quay lại nữa.
Ta cứ nghĩ mẫu hậu sẽ không vui, sẽ buồn lòng, nhưng sáng sớm ta đến thỉnh an, sắc mặt bà hồng hào, khóe môi mang cười, trông cứ như tối qua trúng vé cào một trăm vạn vậy.
“Mẫu hậu…”
Ta muốn nói lại thôi, mẫu hậu khó hiểu nhìn ta:
“Sao thế?”
Ta dè dặt hỏi:
“Phụ vương tối qua ngủ ở… chỗ Tang thị, người không giận sao?”
“Ta vì sao phải giận? Đây đâu phải lần đầu nàng ta dùng thủ đoạn như vậy.”
Mẫu hậu cười cười, thái độ thờ ơ đến mức khiến ta không nhịn được mà hỏi:
“Mẫu hậu, hình như phụ vương không đến cung người, người lại càng vui thì phải.”
Mẫu hậu khựng lại một chút, sờ mặt mình hỏi:
“Rõ ràng vậy sao?”
Ta gật đầu: “Rõ.”
Người chỉ thiếu nước đứng tại chỗ vặn điệu ương ca hát hôm nay là ngày tốt lành thôi.
“Mẫu hậu, người không yêu phụ vương sao?”
“Tề Tinh.” Mẫu hậu thu lại nụ cười, nghiêm túc nói, “Trong hoàng cung, thứ vô dụng nhất chính là tình yêu của đế vương.”
“Phụ vương con, chuyện gì cũng tốt, chỉ riêng đối với Tang thị thì quá nặng tình nam nữ. Năm đó, đáng lẽ nên giết nàng ta để an ủi những tướng sĩ đã chết. Nhưng phụ vương con không làm vậy. Nếu không phải ông ấy tận tâm với chính sự, không có sai lầm nào khác—”
Ánh mắt mẫu hậu chợt sắc lạnh, hoàn toàn không còn vẻ hiền hòa dịu dàng thường ngày.
Ta chưa từng thấy mẫu hậu như vậy.
Trong lòng ta chấn động dữ dội, một ký ức hiện lên trong đầu - đó là cảnh tượng mà trong sách chưa từng miêu tả:
Mẫu hậu ta sinh ra trong phủ Trấn Quốc Công, ngoại tổ ta là thần tướng nước Tề, người từng theo tiên đế Tây chinh.
Ngay cả cữu cữu ta - Trấn Quốc Công đương nhiệm - cũng là vị thường thắng tướng quân khiến Bắc Cảnh nghe tên đã biến sắc.
Sở gia quân bách chiến, đã hơn ba mươi năm chưa từng nếm mùi thất bại.
Mẫu hậu ta, là nữ nhi Sở gia.
Bà từng theo cữu cữu ra chiến trường.
Bà đã thấy hoàng sa sa mạc, uống qua cam tuyền ốc đảo, nghe tiếng lục lạc lạc đà trong đêm.
Một người như vậy, sao có thể để bản thân chìm đắm trong cái gọi là tình yêu của bậc đế vương?
Không phải bà tranh không lại Tang thị, mà là bà chưa từng nghĩ đến việc tranh, bởi bà vốn dĩ không để tâm đến thứ tình yêu hư ảo ấy.
Trong thâm cung này, bà chỉ để tâm đến nữ nhi của mình:
“Ông ấy quả thật là một minh quân, nhưng đối với con, ông ấy không phải là một người cha đạt chuẩn.”
Mẫu hậu vuốt đỉnh đầu ta, ánh mắt dịu lại:
“Nhưng dạo gần đây ông ấy cũng coi như giống con người, biết che chở cho con rồi.”
Phụ vương hình như đúng là đã thay đổi. Mấy lần Tang Lạc Lạc hãm hại ta, ông đều đứng về phía ta.
Chắc là do ta nịnh hay hơn Tang Lạc Lạc.
12
Đêm đó, ta mơ một giấc mộng, là góc nhìn của Tề Tinh.
Phiên vương phản loạn, Giang Nam lũ lụt.
Thời buổi đa sự, vậy mà phụ vương lại lâm bệnh, mẫu hậu đến hầu bệnh.
Cữu cữu mang tước Trấn Quốc Công phụng mệnh đi trấn áp phiên vương khởi binh, không ở kinh thành.
Mọi người đều nói bệnh của phụ vương là bị “ta” chọc tức mà ra.
“Ta” vì bị cho là cố ý sát hại Tang Lạc Lạc, bị phụ vương giam lỏng trong điện, kỳ hạn nửa năm.
Bị cấm túc cũng không quá khó chịu, điều khó chịu là không thể gặp phụ vương một lần.
“Ta” bị oan. Rõ ràng lúc cuối đã thu tay, là Tang Lạc Lạc cố ý tự ngã xuống.
“Mão Nguyệt, ngươi có thể giúp ta đi xem phụ vương không?”
“Công chúa, Mão Nguyệt cần ở bên người để bảo đảm an nguy cho người.”
“Trong cung thì có nguy hiểm gì? Trường Lạc Cung của ta bây giờ, đến chó cũng chẳng buồn đến.”
Mặc cho “ta” nói thế nào, Mão Nguyệt vẫn cố chấp giữ nguyên lập trường. “Ta” đành mỗi ngày chép kinh Phật, cầu cho phụ vương sớm khỏe lại.
Hôm ấy đang chép, “ta” đột nhiên cảm thấy một trận choáng váng.
Một kẻ bịt mặt từ ngoài cửa sổ lật vào. Mão Nguyệt vừa rút kiếm, thân người đã mềm nhũn ngã xuống đất.
“Nhuyễn cân tán.”
Mão Nguyệt chống kiếm nửa quỳ dậy, kẻ kia lại vượt qua nàng, đi thẳng về phía “ta”.
“Công chúa!”
Gần như chỉ trong nháy mắt, Mão Nguyệt đã chắn trước người “ta”.
Bên đùi nàng cắm một con dao găm, đến đứng cũng đã không vững.
“Thú vị thật, ngươi hít phải Nhuyễn Cân Tán lâu như vậy, vậy mà vẫn còn cử động được sao?”
Hai miếng hoàn ngọc trên người hắn va vào nhau, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
“Ta” theo âm thanh nhìn sang, là loại Hán bạch ngọc hiếm thấy, phía dưới còn treo tua xanh.
Hắn từng bước tiến về phía ta, giơ tay định chạm vào ta.
Mão Nguyệt vung kiếm đâm tới, quát lạnh:
“Kẻ nào dám động đến công chúa, chết!”
Hắn khẽ cười:
“Nghe danh ám vệ hoàng thất Tề quốc trung thành tuyệt đối. Đã vậy, ta sẽ thành toàn cho sự trung thành của ngươi, để ngươi đi cùng chủ tử của mình.”
Mão Nguyệt trúng Nhuyễn Cân Tán, vốn không phải đối thủ của hắn, rất nhanh đã bại trận.
Nhưng hắn không lập tức một kiếm giết chúng ta, mà nói:
“Cứ giết các ngươi như vậy, e rằng có người sẽ không vui.”
Hắn đi qua đi lại trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên giá nến.
Rầm một tiếng, giá nến bị hất đổ, ngọn lửa nhanh chóng cuốn trọn cả căn phòng.
Trong biển lửa ngập trời, hắn hài lòng gật đầu, rồi nghênh ngang rời đi.
“Công… chúa…”
Mão Nguyệt muốn đưa “ta” ra ngoài, nhưng nàng bị thương quá nặng, sao có thể cõng nổi “ta”.
“Mão Nguyệt, đừng bận tâm đến ta nữa, một mình ngươi mau rời khỏi đây.”
“Không, công chúa.”
Mão Nguyệt tháo mặt nạ, mỉm cười với ta:
“Nếu công chúa chết, Mão Nguyệt tuyệt đối không sống một mình.”
13
Khi tỉnh lại, gối bên ta đã ướt đẫm nước mắt.
Tim đau nhói dữ dội, ta cuộn người trong chăn, phát ra từng tiếng rên khe khẽ.
Người ngoài màn nghe thấy động tĩnh, nhẹ giọng gọi:
“Công chúa?”
Giọng nói quen thuộc, vẫn như ngày thường.
Ta khàn giọng đáp lại:
“Mão Nguyệt.”
Màn giường được vén lên nhẹ nhàng, một chén trà ấm được đưa vào.
Thấy ta mồ hôi đầy đầu, Mão Nguyệt nhỏ giọng hỏi:
“Công chúa là bị mộng yểm sao?”
Ta gật đầu, cầm trà uống cạn một hơi.
Trong đầu vẫn vang vọng câu nói kia - Nếu công chúa chết, Mão Nguyệt cũng sẽ không sống một mình.
Ám vệ hoàng thất Tề quốc, đâu chỉ là trung thành tận tụy…
Dưới ánh trời mờ nhạt, ta cẩn thận quan sát Mão Nguyệt.
Gương mặt tròn, mắt hạnh, dáng vẻ non nớt, thêm bộ váy hồng xinh xắn, ép xuống sát khí nơi lông mày ánh mắt.
Bất kỳ ai cũng sẽ không tin, một cô nương đáng yêu như vậy lại là ám vệ đứng hàng đầu của Tề quốc.
Nàng và Sửu Thổ, một sáng một tối, luôn ở bên cạnh ta.
Từ khi ta sinh ra đến nay, việc khiến mẫu hậu hài lòng nhất mà phụ vương từng làm, chính là tặng ta hai ám vệ vào ngày sinh thần.