Nửa đêm tỉnh giấc, tôi muốn đi vệ sinh. Không ngờ lại nhìn thấy hai con quỷ đang đứng ngoài cửa sổ nói chuyện với nhau.
Một bé gái nói: “Ai cũng ngủ cả rồi, chán thật.”
Một người đàn bà trung niên đáp: “Ai bảo thế, chẳng phải vừa có một người tỉnh dậy sao.”
Tôi sợ đến mức vội nhắm tịt mắt lại, toàn thân run bần bật.
Lúc này bé gái nói: “Cô ta lại ngủ rồi.”
Người đàn bà trung niên thở dài một tiếng, nói: “Haiz! Vốn còn định nói cho cô ta biết một cơ hội phát tài, xem ra cô ta không có duyên này rồi.”
Trong lòng tôi khựng lại một cái, trước đây tôi từng nghe qua chuyện tiểu quỷ mang tiền đến.
Tức là quỷ chủ động tới nhà đưa tiền cho người sống.
Chẳng lẽ tôi vừa bỏ lỡ mấy chục tỷ?
Vừa nghĩ đến đó, tôi lại nghe bé gái kia nói:
“Cái túi tiền dưới gầm cầu hồ nhân tạo kia, không có ai lấy thì sắp bị ngâm nát rồi.”
“Suỵt! Đừng nói bậy, biết thế đã không dẫn mày theo, đi đi đi, mau đi.”
Sau đó thì không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi từ từ mở mắt ra, hai con quỷ đã biến mất.
Sáng sớm hôm sau tôi thức dậy. Bạn cùng phòng Uyển Đình theo thói quen gieo quẻ buổi sáng cho mấy đứa chúng tôi.
Cô ấy nói cho chúng tôi biết hôm nay nên mặc quần áo màu gì, và những điều cần chú ý.
Nhưng đến lượt tôi, Uyển Đình lại nói tôi sẽ gặp họa đổ máu.
Tôi không tin.
Uyển Đình lại nhìn kỹ quẻ tượng, nói rằng tôi sẽ chết dưới nước, tôi hoảng loạn ngay lập tức.
Tôi định đi ra hồ nhân tạo trong trường xem thử, ổ đó có một cây cầu gỗ nhỏ.
Mấu chốt là nước hồ cũng không sâu, sao có thể chết người được. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn kể chuyện tối qua cho Uyển Đình nghe.
Uyển Đình lập tức hoảng hốt.
“Cậu ngốc à! Tiểu quỷ đưa của gì chứ, đó là hai con thủy quỷ đang tìm kẻ thế mạng, mồi nhử chúng giăng ra cho cậu đấy.”
Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh khắp người. May mà có một bạn cùng phòng hiểu chuyện, nếu không thì tôi thật sự chết chắc rồi.
Ai ngờ bạn cùng phòng khác là Tiểu Vũ lại không tin tà, một mình lén chạy ra gầm cầu tìm tiền. Không ngờ lại thật sự tìm được một túi nhựa màu đen sắp mục nát.
Bên trong là mười xấp tiền trăm tệ, xếp ngay ngắn. Tiểu Vũ hét toáng lên vì phát tài rồi.
Tôi tức đến mức đau cả ngực.
Lập tức quay sang chất vấn Uyển Đình: “Chẳng phải cậu nói là thủy quỷ tìm người thế mạng sao? Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Uyển Đình mím môi: “Tiểu Vũ không sao, không có nghĩa là cậu đi thì cũng không sao. Hơn nữa quẻ của Tiểu Vũ cho thấy hôm nay cô ấy đúng là có tiền bất ngờ.”
Tôi nổi điên ngay: “Rõ ràng đây là tiền bất ngờ của tôi! Một trăm nghìn tệ đấy! Quan trọng là số tiền này tính cho ai?”
Tiểu Vũ vừa nghe nói đến chia tiền liền trợn mắt nổi nóng.
“Đương nhiên là của tôi rồi. Tôi ngâm mình dưới nước suốt cả buổi sáng mới mò được số tiền này, sao lại là của cậu?”
“Nếu tôi không nói cho cậu biết tin này, cậu có tìm ra được chỗ đó không?”
“Vậy sao cậu không tự đi mà tìm? Là do chính cậu sợ chết thì có.”
Tôi cạn lời.
Ngay sau đó lại quay sang Uyển Đình: “Cậu nói xem chuyện này nên giải quyết thế nào?”
Ai ngờ Uyển Đình lại nói: “Bát tự của cậu yếu nhất là vận tiền bạc, cậu không có số tiền ngoài luồng, nếu đi thật sự sẽ chết.”
Tôi càng tức hơn: “Nếu tôi không có số tiền ngoài luồng, vậy tại sao hai con quỷ kia lại đưa tiền cho tôi?”
Uyển Đình nói: “Chúng muốn dụ mạng của cậu để làm thế thân, tôi là đang cứu cậu.”
“Tôi không cần cậu cứu. Bình thường nghe cậu bói toán cũng chỉ để cho vui, cậu thật sự nghĩ mình là thần tiên sống chắc?”
Trong mắt Uyển Đình dồn đầy nước, vẻ mặt uất ức vô cùng.
Lúc này bạn cùng phòng San San lên tiếng: “Thôi đừng cãi nữa. Theo tôi thì Tiểu Vũ dù sao cũng nên chia cho Hoàng Hựu một chút, làm người không thể quá ích kỷ được.”
Tiểu Vũ lập tức đếm ra một nghìn tệ ném thẳng lên người tôi: “Chẳng phải cậu muốn tiền sao, cho cậu đấy!”
Tôi tức giận đập cửa bỏ đi.
Tối về lại ký túc xá.
Tiểu Vũ đã mua điện thoại mới, máy tính mới, còn có cả chiếc túi Chanel mà tôi thích nhất.
Điều khiến tôi tức nhất là cô ta còn mua cho Uyển Đình và San San mỗi người một thỏi son Prada mẫu mới nhất.
Tất cả những thứ đó vốn dĩ phải là của tôi, ngay cả bầu không khí tình cảm, cái ân huệ này cũng phải là của tôi.
Vậy mà bây giờ tôi chẳng có gì cả.
Càng đáng giận hơn là Tiểu Vũ còn ra ngoài thuê hẳn một căn hộ cao cấp.
Trước khi đi, cô ta còn ném lại cho tôi một câu.
Nói rằng ở chung ký túc xá với một kẻ tham lam như tôi sẽ ảnh hưởng đến vận tiền bạc của cô ta.
Tôi tức đến mức nằm trong chăn mà run lên bần bật.
Thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ ba người họ đang bắt tay nhau nhằm vào tôi.
Càng nghĩ, tôi càng thấy dày vò, bức bối không chịu nổi.
Cứ như vậy mãi đến tận nửa đêm về sáng.
Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, tôi lại nghe thấy tiếng hai con quỷ nói chuyện.
Bé gái nói: “Lại ngủ hết rồi, chán thật.”
Người đàn bà trung niên thở dài: “Vốn còn định cho cô ta thêm một cơ hội phát tài nữa, xem ra vẫn là không có duyên.”
Tim tôi giật thót.
Tôi suýt nữa thì bật dậy ngồi thẳng lên để đón nhận cái “duyên” này.
Nhưng vừa nghĩ lại, hai kẻ đó là quỷ.
Tôi không thể vì ham tiền mà liều mạng bừa bãi được.
Đúng lúc này, bé gái lại lên tiếng:
“Dưới cây cột thứ ba của đình bát giác giữa hồ có mười thỏi vàng. Năm đó lúc đào hồ, chỉ thiếu đúng một nhát xẻng nữa là đào trúng rồi, thật đáng tiếc.”
“Suỵt! Thiên cơ chỉ dành cho người có duyên, nói lung tung nữa chúng ta sẽ bị trừng phạt đấy. Đúng là không nên dẫn mày theo, đi mau.”
Nói xong, lại không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi lặng lẽ nghiêng đầu nhìn sang.
Hai con quỷ đã biến mất.
Trong lòng tôi thầm mừng rỡ, mười thỏi vàng ít nhất cũng phải mấy trăm triệu.
Ai dám nói tôi không có số tiền ngoài luồng chứ.
Cái gì thuộc về tôi, sớm muộn cũng là của tôi.
Tôi lập tức xuống giường.
Chuẩn bị đi ngay trong đêm ra đình giữa hồ vớt vàng.
Ai ngờ vừa mặc xong quần áo thì phát hiện Uyển Đình đang chắn trước cửa.
“Hai con thủy quỷ đó không thể dễ dàng buông tha cho cậu đâu, chắc chắn lại giăng mồi lớn hơn cho cậu rồi.”
Trong lòng tôi giật mạnh, sao cô ấy lại biết hai con quỷ kia lại đến?
Nhưng tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này thêm lần nào nữa.
Thế là tôi nói mình ra ngoài chạy đêm cho khuây khỏa tinh thần.
Hoàn toàn không hề nhìn thấy hai con quỷ nào cả.
Không ngờ Uyển Đình túm chặt lấy tôi.
“Cậu không nghĩ thử xem trong ký túc xá có bốn người, tại sao chỉ mình cậu nghe được sao? Rõ ràng là chúng nhắm thẳng vào cậu đấy. Với lại, tiểu quỷ đưa của nhiều nhất cũng chỉ một lần cơ duyên, làm gì có chuyện ngày nào cũng ngồi ở cửa sổ nói riêng với cậu, lại còn lần sau lớn hơn lần trước, chẳng phải là sợ cậu không cắn câu hay sao?”
Nói rồi cô ấy lấy điện thoại ra, trên màn hình là một bản tin.
Ba năm trước, có một người phụ nữ và một bé gái không may rơi xuống hồ trong trường và chết đuối.
Tôi nhìn hai tấm ảnh đó, quả thật đường nét dáng người rất giống với hai bóng dáng tôi đã thấy.
Tôi hoảng loạn ngay lập tức.
Nhưng vì sao hai con quỷ đó lại chỉ chăm chăm vào tôi?
Uyển Đình đang định nói thì ánh mắt đột nhiên liếc ra ngoài cửa sổ.
“Chúng vẫn chưa đi đâu. Nếu tôi nói ra bí mật của chúng, cả hai chúng ta đều sẽ chết.”
Chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Nhưng khối tài sản khổng lồ ngay trước mắt thế này, không lấy thì thật sự quá đáng tiếc.
Vì vậy tôi đề nghị Uyển Đình đi lấy vàng cùng tôi, xong việc thì hai đứa chia đôi.
Nhà cô ấy đời đời tu đạo, nhất định có cách phá cục này.
Ai ngờ Uyển Đình từ chối thẳng thừng.
“Ở đó không thể nào có vàng, ai đi cũng phải chết.”
Tôi lại toát mồ hôi lạnh khắp người.
Nhưng đến khi tối quay về ký túc xá.
Tôi mới phát hiện… lại có chuyện xảy ra.
Bạn cùng phòng San San biến mất.
Ngay cả hành lý cũng không còn.
Tôi vội vàng liên lạc với cô ấy, nhưng phát hiện tài khoản WeChat đã bị hủy.
Số điện thoại cũng đã đổi.
Tôi lập tức hoảng loạn.
Quả nhiên, ngày hôm sau trong trường lan truyền tin tức.
Nói rằng San San đã mò được mười thỏi vàng trong hồ nhân tạo.
Nghe nói là vàng để lại từ thời Vãn Đường, giá trị lên tới mấy chục triệu.
Tôi lập tức chất vấn Uyển Đình, rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Có phải cô ấy đã nói tin này cho San San.
Rồi âm thầm cùng San San chia nhau số vàng đó hay không.
Uyển Đình lại mang vẻ mặt uất ức.
Nói rằng hai con quỷ kia biết cô ấy đang bảo vệ tôi.
Cho nên cố ý tung tin đồn, kích động tôi mất bình tĩnh.
Mục đích là khiến hai chúng tôi nảy sinh mâu thuẫn.
Như vậy chúng mới có cơ hội ra tay.
Trong lòng tôi tuy khó chịu vô cùng, nhưng nghĩ kỹ lại cũng thấy có lý.
Nhưng không ngờ ngày hôm sau.
Lại có người đào được ảnh San San khoe xe sang, biệt thự sang trọng trên mạng nước ngoài.
Cùng lúc đó, toàn bộ sinh viên trong trường đều đổ xuống hồ mò vàng.
Thậm chí ngay cả thầy cô cũng theo nhau xuống nước.
Nhà trường sợ xảy ra chuyện nên dứt khoát cho rút cạn nước hồ.
Lại dựng hàng rào chắn, không cho bất kỳ ai vào trong.
Còn mình thì âm thầm cử một đội thăm dò tiến vào.
Tôi không chịu nổi nữa.
Túm lấy Uyển Đình mắng xối xả: “Giờ cái cục diện này thì giải thích kiểu quái gì đây?”
Kỳ lạ là Uyển Đình không hề giải thích gì.
Chỉ buông ra một câu khó hiểu: “Tuyệt đối đừng uống trà sữa.”
Tôi hoàn toàn ngây người.
Chuyện này thì liên quan gì đến trà sữa?
Quan trọng là đây đâu phải câu trả lời tôi cần.
Ai ngờ Uyển Đình đột nhiên bắt đầu thu dọn hành lý.
Tôi một tay kéo cô ấy lại.
“Ý gì đây hả? Tôi nói cho cậu biết, chuyện này không nói cho rõ ràng thì cậu đừng hòng rời khỏi đây.”
Uyển Đình thở dài.
Nói rằng thủy quỷ tìm người thế mạng sẽ có ba cơ hội.
Nói cách khác, chúng nhất định sẽ quay lại lần nữa.
Hơn nữa lần này mức cược sẽ còn lớn hơn.
Vượt xa mười thỏi vàng kia.
Chỉ khi rời khỏi nơi này, cô ấy mới có thể nhẫn tâm không xen vào nữa.
Nói xong, cô ấy chuyển ra ngoài thuê nhà ở.
Trong lòng tôi không biết là nên sợ hay nên mừng.
Vì sao cả trường chỉ có mỗi Uyển Đình là không hứng thú với khối phú quý trời giáng này.
Mấu chốt là tôi lấy đâu ra sức hấp dẫn để khiến hai con thủy quỷ đặt cược lớn đến vậy.
Nhưng nghĩ lại thì ngay cả nhà trường cũng coi chuyện này là thật.
Chẳng lẽ lãnh đạo trường đều là đồ ngốc sao.
Huống chi bây giờ trong hồ đã không còn nước.
Thủy quỷ cũng không thể nào còn cơ hội lấy mạng người.
Tôi thật muốn xem, rốt cuộc cơ hội lần thứ ba này là thứ gì.
Không ngờ hơn nửa tháng trôi qua, hai con quỷ kia vẫn không hề xuất hiện.
Trong lòng tôi bỗng dưng hoảng loạn.
Chẳng lẽ cứ thế mà kết thúc sao?
Chẳng phải nói là có ba lần cơ hội ư?
Tôi thật sự cứ như vậy mà bỏ lỡ khối phú quý trời ban đó rồi sao?
Đúng lúc tôi lo lắng bất an đến mức cả đêm mất ngủ.
Thì hai con quỷ kia đột nhiên xuất hiện.
Mà lần này, chúng lại trực tiếp ngồi xuống mép giường của tôi.
Toàn thân tỏa ra một mùi tro giấy rất khó ngửi.
Bé gái đung đưa hai chân: “Lạ thật! Trong phòng này sao lại không có ai thế?”
Tôi lập tức sững sờ.
Tôi rõ ràng là người sống sờ sờ đây mà! Sao lại có thể không có ai?
Người đàn bà trung niên thở dài nói: “Chẳng phải vẫn còn nằm đây một cái xác sao!”
Đầu tôi như nổ tung.
Sao tôi có thể là xác chết được?
Bé gái nói: “Xác chết chẳng phải cũng phải có mùi sao?”
Người đàn bà trung niên lại thở dài: “Có mệnh có vận thì gọi là người, có vận không mệnh thì gọi là quỷ. Bát tự của cô ta đã bị người khác lấy sạch rồi, thành ra người có mệnh mà không có vận, cũng gọi là hành thi, tự nhiên sẽ không còn nhân khí.”
Tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Cũng chẳng quan tâm chúng có phải là quỷ hay không nữa, cố vùng dậy định hỏi cho ra lẽ.
Nhưng tôi giãy giụa hồi lâu mà toàn thân vẫn không nhúc nhích nổi.
Lúc này tôi mới nhận ra mình bị quỷ đè.
Chỉ có thể nằm đó nghe chúng nói chuyện.
Khi ấy bé gái lại lên tiếng: “Bảo sao chúng ta đưa của cho cô ta hai lần mà cô ta đều không nhận nổi, hóa ra là bị người ta trộm mất vận rồi.”
Người đàn bà trung niên thở dài: “Đáng tiếc hơn là cô ta có mệnh không vận, sống không qua ngày mai. Dù chúng ta có đưa cho cô ta bao nhiêu của cải đi nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì, thôi đi thôi.”
Bé gái nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Ngày mai là tiết Mạnh Bà, Mạnh Bà sẽ ra ngoài vào đúng mười hai giờ trưa bán trà sữa. Quỷ uống thì thăng tiên, người uống thì đắc đạo, đến lúc đó cô ta có thể lấy lại bát tự.”
Người đàn bà trung niên vội vàng ngăn lại: “Sao mày có thể tùy tiện tiết lộ thiên cơ như vậy! Đúng là không nên dẫn mày theo, đi mau đi mau!”
Nói xong, hai con quỷ biến mất.
Còn tôi thì đột ngột ngồi bật dậy khỏi cơn giãy giụa.
Toàn thân đẫm mồ hôi.
Phản xạ đầu tiên của tôi là đưa mũi ngửi cánh tay mình.
Một mùi sữa tắm thoang thoảng.
Tôi chỉ là người bình thường, vốn chẳng thể phân biệt được thế nào là “mùi người”.
Chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt từng đợt.
Tôi cố gắng ép mình bình tĩnh lại.
Nếu hai con quỷ đó thật sự muốn tìm tôi làm thế thân, hà tất phải bày ra lắm chuyện như vậy.
Huống chi bây giờ cũng không còn Uyển Đình cản trở chúng nữa.
Chúng có cả vạn cách để kéo tôi xuống nước.
Vậy tại sao lại phải nói đến chuyện bát tự của tôi?
Hơn nữa, tôi cũng chưa từng nghe nói thủy quỷ tìm thế thân còn cần phải mang theo bát tự.
Nghĩ ngược lại về Uyển Đình.
Trong trường nhiều người như vậy, tôi chỉ từng nói ngày giờ sinh của mình cho một mình cô ấy biết.
Suốt thời gian từ khi nhập học đến nay, ngày nào cô ấy cũng kiên trì xem mệnh cho chúng tôi.
Chẳng lẽ thật sự là có mục đích khác?
Mấu chốt là cô ấy nói chuyển đi là chuyển đi ngay.
Có phải là vì biết tôi sẽ chết vào ngày mai, nên đã sớm cắt đứt quan hệ để tránh bị liên lụy.
Rồi còn vô cớ dặn tôi đừng uống trà sữa — có phải là sợ tôi lấy lại bát tự không?
Tôi lại toát mồ hôi lạnh khắp người.
Một khi tôi đã nghi ngờ Uyển Đình.
Thì tôi không thể đồng thời lại nghi ngờ hai con quỷ kia được.
Huống chi những bài học mất tiền trong hai lần trước cứ không ngừng kích thích thần kinh tôi.
Nếu lần này lại bỏ lỡ cơ hội.
Thì thứ tôi mất đi không chỉ là tiền bạc, mà là mạng sống.
Vì vậy tôi quyết định liều một phen.
Ít nhất Mạnh Bà cũng là chính thần nơi âm phủ.
Tôi tin rằng không có yêu ma quỷ quái nào dám làm loạn trong tiết Mạnh Bà.
Thế là tôi mở bản đồ, tìm ngôi miếu Mạnh Bà gần nhất.
Sáng sớm hôm sau liền đến đó thắp hương cầu bái.
Không ngờ lại chỉ là một ngôi miếu nhỏ rách nát.
Lâu ngày không có người hương khói.
Chỉ còn vài đĩa trái cây và bánh kẹo đã mốc meo.
Lúc này tôi mới nhận ra, người ta thật ra cũng chẳng mấy ai tin thờ Mạnh Bà.
Tôi thấy trong miếu âm u lạnh lẽo, cũng không dám ở lâu.
Chỉ thắp hương, lạy vài cái, bỏ lại một trăm tệ tiền công đức rồi vội vàng rời đi.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa, đã gặp một bà lão lưng còng.
“Cô bé, uống trà sữa không?”
Tim tôi thót lên.
Đây chắc chắn chính là Mạnh Bà.
Tôi vội vàng quỳ xuống lạy ba lạy, nhận lấy ly trà sữa rồi uống một ngụm lớn.
Ngay lập tức tôi có một cảm giác kỳ diệu như bát tự quay trở về thân thể.
Tôi liền mở nắp, định uống cạn một hơi.
Đúng lúc này, đột nhiên có một bàn tay chộp lấy cánh tay tôi.
“Tuyệt đối đừng uống!”
Tôi quay đầu lại nhìn, là một ông đạo sĩ già.
“Đó là nước trong bụng xác của thủy quỷ, uống vào là cô chết chắc.”
Tôi cúi xuống nhìn lại ly trà sữa.
Nó đã biến thành một cốc nước đen xanh hôi thối.
Bên trong còn có bọ gậy đang ngọ nguậy và rong nước mục nát.
Tôi hét lên, ném phăng sang một bên.
Rồi không ngừng nôn ọe.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
Đạo sĩ nói, mỗi thủy quỷ chỉ có thể tìm thế thân trong vùng nước nơi nó chết.
Nếu vùng nước đó đã cạn, thì chỉ có thể dùng nước xác thay thế.
Xem ra cô đã bị thủy quỷ để mắt tới rồi.
Đầu tôi như muốn nổ tung.
Nhưng thủy quỷ làm sao dám hại người ngay trước cửa miếu Mạnh Bà?
Đạo sĩ nói, ngôi miếu này quanh năm không có người cúng bái.
Đã sớm bị ác quỷ chiếm giữ.
Bề ngoài cô tưởng mình đang kính thần, thực ra là đang lạy quỷ.
Chẳng phải là tự mình đến đây chịu chết hay sao?
Tôi lập tức mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Xem ra quả thật không thể tin lời quỷ.
Tôi vội vàng cầu xin đạo trưởng cứu tôi.
Ai ngờ đạo sĩ chăm chú nhìn đỉnh đầu tôi một lúc, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.
“Đứa trẻ, thiên linh cái của cô đang bốc ánh xanh, đây là dấu hiệu bát tự đã bị người khác trộm mất.”
Tôi lập tức sụp đổ.
Thì ra Uyển Đình cũng đang hại tôi, không ngờ đến lời người nói cũng không thể tin được.
Đạo trưởng vuốt râu, nói rằng có thể cùng lúc bị cả người lẫn quỷ nhắm đến.
Bát tự của cô nhất định rất đặc biệt, mau cho ta xem.
Tôi vội vàng đọc ra bát tự của mình.
Đạo trưởng bấm đốt ngón tay tính một lát, đột nhiên nhíu mày.
“Đứa trẻ, cô không tin ta sao?”
Tôi vội giải thích, rằng bây giờ ngoài ngài ra, tôi không còn ai có thể tin nữa.
“Người có bát tự này ít nhất đã chết mười năm rồi.”
Xem ra vị đạo sĩ này quả thật rất lợi hại.
Thứ tôi đưa cho ông, là bát tự của ông nội tôi.
Tôi thật sự không thể tùy tiện tin bất kỳ ai nữa.
Thế là tôi vội vàng xin lỗi ông.
Đạo trưởng cũng hiểu được tâm trạng của tôi.
Sau khi ông bấm tính xong bát tự thật sự của tôi.
Liền thở dài một tiếng:
“Hóa ra là như vậy.”
Tôi không hiểu lời đó có ý gì.
Ông đạo sĩ hỏi: “Có phải cô thường xuyên tìm người xem mệnh, mà chủ yếu là xem về tài vận không?”
Tôi vội kể cho ông nghe chuyện Uyển Đình ngày nào cũng xem mệnh cho tôi.
“Vậy cô ta nói tài vận của cô thế nào?”
Cô ta nói bát tự của tôi tài vận yếu nhất, kho tiền thủng đáy, tiền làm ăn chính đáng thì yếu, tiền may rủi thì không có, là bát tự nghèo nhất mà cô ta từng thấy.
Ông đạo sĩ vuốt râu: “Thế thì đúng rồi, chính là cô ta đã trộm bát tự của cô.”
Tôi càng thêm rối rắm.
“Bát tự nghèo như vậy, cô ta trộm làm gì?”
Ông đạo sĩ thở dài: “Bát tự của cô chữ chữ đều mang kho tiền, là cách cục đại phú trăm năm khó gặp.”
“Hơn nữa bắt đầu từ tháng Chín năm nay, cô sẽ bước vào đại vận ba mươi năm, tiền chính tiền lệch không thiếu thứ gì.”
“Nói cách khác, sau này cho dù cô chỉ nằm yên một chỗ, tiền cũng tự chui vào tài khoản của cô.”
“Còn người xem mệnh thì ai cũng phạm ngũ tệ tam khuyết, trong đó tam khuyết là khuyết mệnh, khuyết tiền, khuyết tình.”
“Xem ra bạn cùng phòng của cô phạm vào khuyết tiền.”
“Mà tài vận trong bát tự của cô, bất kỳ thầy bói nào nhìn thấy cũng sẽ đỏ mắt.”
“Cho nên cô ta mới bắt đầu xem cho cô những quẻ âm. Chỉ cần xem đủ một trăm ngày, là có thể trộm đi bát tự của cô.”
Đầu tôi như muốn nổ tung.
Tôi vội vàng tính lại ngày nhập học, đến hôm nay vừa tròn một trăm ngày.
Chân mềm nhũn, tôi ngã sụp xuống đất.
Thật sự không ngờ người bạn cùng phòng ngày ngày sinh hoạt chung với tôi lại là hạng người như vậy.
Nhưng hai con thủy quỷ kia thì là chuyện gì?
Ông lão thở dài nói: “Âm quẻ thì tính cho quỷ, dương quẻ thì tính cho người.”
“Vì cô chưa chết, nên cô ta muốn xem âm quẻ buộc phải nhờ quỷ giúp.”
“Vừa hay trong hồ của trường các cô có hai con thủy quỷ, đúng lúc đến kỳ ba năm tìm thế thân.”
“Nếu chúng kéo người bình thường làm thế thân, nhiều nhất cũng chỉ được đầu thai thành súc sinh.”
“Nhưng nếu tìm được người có mệnh mà không có vận, thì có thể đầu thai làm người.”
“Cho nên chúng liên thủ với nhau bày cục hại cô.”
Nhưng tôi vẫn không hiểu, vì sao Uyển Đình lại nhiều lần ngăn cản thủy quỷ dụ dỗ tôi.
Ông đạo sĩ nói: “Việc gì cũng phải đủ ba mới thành, giống như bái thần thì phải lạy ba lạy.”
“Nhưng hôm nay là lần thứ ba, vì sao Uyển Đình lại nhắc cô đừng uống nước trong bụng xác này?”
Ông đạo sĩ lại nói: “Phải một hát một đỡ thì mới thành tuồng.”
“Nếu không thì cô làm sao chịu uống?”
Tôi bừng tỉnh.
Lập tức quỳ xuống cầu xin ông đạo sĩ cứu tôi.
Ông liền lấy ra một lá bùa.
Sau đó dùng kim bạc chích vào ngón áp út tay phải của tôi, nhỏ một giọt máu lên lá bùa.
Ông phất tay một cái, lá bùa lập tức bốc cháy.
Ông hòa tro bùa vào một ống tre nhỏ chứa đầy nước.
Đậy nắp lại rồi đưa cho tôi.
Dặn tôi đi theo đúng con đường cũ mà quay về.
Trong lòng phải luôn niệm tên của chính mình.
Bất kể nghe thấy âm thanh gì cũng tuyệt đối không được quay đầu.
Mãi cho đến khi tôi nhìn thấy một con rùa nhỏ.
Chỉ cần đổ nước bùa này lên mai rùa, là có thể đoạt lại bát tự.
Những việc còn lại cứ giao cho ông xử lý.
Tôi ghi nhớ kỹ trong lòng.
Nhưng kỳ lạ là, suốt quãng đường tôi quay về đến tận ký túc xá, sau lưng hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Cũng không hề nhìn thấy con rùa nhỏ nào cả.
Trong lòng tôi lập tức bất an.
Chẳng lẽ tôi lại rơi vào bẫy của kẻ xấu nữa rồi sao?
Tôi cẩn thận ngẫm lại toàn bộ mọi chuyện.
Những lời ông đạo sĩ nói nghe câu nào cũng có lý, không tìm ra nổi một kẽ hở.
Thế nhưng ở một nơi hẻo lánh thế này, sao lại đột nhiên xuất hiện một ông đạo sĩ già.
Đọc tiếp: https://rurutruyen.blogspot.com/2026/01/tieu-quy-dua-cua.html