Bức Tranh Phai Màu

Ta có hai người trúc mã, nhưng không một ai thích ta. Người họ yêu, đều là muội muội mảnh mai yếu ớt như cành liễu trước gió của ta. Còn ta thì trời sinh sức lớn hơn người, lòng dạ lại chẳng mềm mỏng.

Năm muội muội làm lễ cập kê, hai người họ nhờ ta mang quà tặng. Không hiểu vì sao, món quà ấy lại nhiễm độc, khiến muội muội nằm liệt giường, hôn mê bất tỉnh. Ta từ đó trở thành kẻ mà cả kinh thành đều tránh né, một nữ nhân rắn rết độc ác trong miệng người đời.

Thế nhưng Bình Dương vương Tiêu Cảnh Sách lại cho người tới cửa cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ.

Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật triền miên, thân thể suy nhược. Cưới ta chẳng qua vì cho rằng ta mệnh cách hung ác, có thể trấn được hắn.

Trước khi xuất giá, tiểu nương không ngừng dặn dò ta, tuyệt đối không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách.

Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách nằm trên giường bệnh, ánh mắt mang theo vẻ áy náy:

“Nghe nói phu nhân tâm mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này lại là ta cướp người trong lòng nàng, thật sự xin lỗi.”

Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị trúc mã của ta.

Cũng nhờ hắn đem chuyện đó truyền khắp thành, nếu không thì thanh danh của ta còn chưa đến mức khó nghe như vậy.

Ta nghiến răng ken két, nhớ tới lời tiểu nương dặn, bèn giả bộ yếu đuối nói:

“Sao có thể trách phu quân được, chẳng qua là thiếp không phân biệt nổi đâu là người, đâu là chó mà thôi…”

Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng:

“Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta đều sẽ không từ chối.”

Ta lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, nhưng vẫn lịch sự hỏi thêm một câu:

“Ngươi… ta thật sự có thể sao?”

Phu quân yếu đuối đến cực điểm của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khẽ hai tiếng:

“Xin phu nhân thương xót.”

1

Tiêu Cảnh Sách là người nổi tiếng trong kinh thành vì bệnh tật triền miên.

Nghe nói hắn ba tuổi đã biết đọc sách, năm tuổi học võ cưỡi ngựa, vốn dĩ tiền đồ rộng mở. Nào ngờ năm mười hai tuổi trúng phải kỳ độc, từ đó quẩn quanh trên giường bệnh.

Sau khi hôn kỳ được định không lâu, muội muội yếu đuối đến mức không tự lo nổi cho bản thân của ta, Diêu Thanh Uyển, cố ý mang đến cho ta một chiếc bình thuốc sứ trắng.

“Đại tỷ uống đi. Tỷ đã trời sinh sức lực hơn người, thân hình cũng nên to lớn thô kệch một chút cho xứng.”

Ta thừa hiểu, thứ thuốc này uống vào, tám chín phần là sẽ khiến ta ngày một béo lên, nên dứt khoát không nhận.

Diêu Thanh Uyển mỉm cười, giọng nói mềm mại: “Dược liệu quý hiếm như vậy, kiểu gì cũng phải dùng. Nếu tỷ không uống, muội đem tặng cho Tam di nương vậy.”

Ta cố nén cơn muốn tát nàng một cái, ngửa đầu đổ thuốc vào miệng.

“Chỉ tiếc là sau này dung mạo của đại tỷ e rằng sẽ ngày một thô xấu, sợ rằng khó được phu quân yêu thương.”

Miệng nàng nói tiếc, nhưng ý cười trong mắt lại càng đậm, như thể vừa tìm được món đồ chơi thú vị.

Hôm sau Vệ Vân Lãng đến thăm, Diêu Thanh Uyển lại đổi sang vẻ mặt lo lắng:

“Đại tỷ gả qua đó thì sống sao đây? Nghe nói Bình Dương vương thân thể suy nhược, sau khi trúng độc thất thế, lại chẳng được thánh thượng đoái hoài, chỉ còn cái danh vương gia rỗng tuếch.”

“Thanh Uyển muội quá hiền lành rồi. Nàng ta nhiều lần âm thầm hại muội như vậy, sao muội còn lo cho nàng?”

“Dù sao thì tỷ ấy cũng là tỷ tỷ của muội.”

Diêu Thanh Uyển khẽ thở dài.

“Hơn nữa Bình Dương vương cách ba bữa lại gặp ám sát… sống trong những ngày tháng nơm nớp như vậy, sao sánh bằng ở Diêu gia bình an thuận lợi?”

Ta rất cảm ơn nàng.

Dẫu ngày tháng sau khi xuất giá có khổ sở đến đâu, cũng vẫn tốt hơn ở Diêu gia.

2

Lần đầu ta gặp Tiêu Cảnh Sách, là trong rèm đỏ động phòng.

Hắn nằm, ta đứng.

Có lẽ vì bệnh cũ quấn thân, sắc mặt Tiêu Cảnh Sách tái nhợt, đôi môi mỏng không chút huyết sắc.

Chỉ có đôi mắt nhìn ta là ánh sáng lưu chuyển, còn rực rỡ hơn cả ánh nến trong phòng.

Thấy ta chậm chạp không động, hắn khẽ thở dài:

“Là ta quá yếu ớt, làm phu nhân vất vả rồi.”

Ta nghiêm mặt đáp:

“Phụng sự phu quân là bổn phận của người làm thê tử. Phu quân chớ mềm lòng mà thương xót ta.”

Nói xong liền bắt tay vào làm việc.

Trong lúc động tác, ý cười ẩn trong ánh mắt Tiêu Cảnh Sách dần nhạt đi. Hắn bỗng vươn tay giữ ta lại:

“Phu nhân đang làm gì vậy?”

“Đương nhiên là làm việc nên làm.”

Ta lại ghé sát hắn hơn, còn không quên tranh công:

“Thiếp hầu hạ thế nào?”

“Phu nhân… thật là tâm tư tinh tế…”

Tiêu Cảnh Sách vừa nói vừa khẽ rên một tiếng. Cánh tay mềm yếu kia vòng qua eo ta, kéo mạnh xuống, cả người ta ngã vào lòng hắn.

Nhưng vừa bị ta đè như vậy, hắn bỗng nghiêng đầu phun ra một ngụm máu, rồi ngất đi.

Ta đứng sững tại chỗ, như bị sét đánh trúng đầu.

Ngoảnh nhìn ra ngoài, từng lớp rèm đỏ chồng lên nhau, long phượng hoa chúc vẫn đang cháy.

Ta là được gả đến để xung hỉ.

Chẳng lẽ ngay đêm tân hôn đầu tiên, ta đã xung hỉ đến mức… xung chết phu quân ốm yếu của mình?

Tạ trời tạ đất, Tiêu Cảnh Sách không chết.

Ngự y trong phủ Bình Dương vương đến bắt mạch, châm cứu, hắn mới từ từ tỉnh lại.

Thấy ta ủ rũ đứng bên giường, hắn khẽ cong môi cười:

“Sắc mặt phu nhân sao lại kém đến vậy?”

“Ta yêu mến phu quân, lại lỡ tay làm hỏng việc, không khỏi lo lắng tự trách.”

Trong phòng yên lặng một lúc.

Tiêu Cảnh Sách mỉm cười:

“Phu nhân yêu mến ta ư? Đêm nay dường như mới là lần đầu chúng ta gặp mặt.”

Ta bắt đầu bịa chuyện:

“Phu quân dung mạo như người trên trời, ta vừa gặp đã đem lòng yêu.”

Hắn nhìn ta chăm chú, không hiểu sao khiến ta nhớ đến dòng suối núi cuối xuân, nơi cánh hoa rơi lả tả.

Thoáng thất thần, liền nghe Tiêu Cảnh Sách nói:

“Phu nhân xinh đẹp quyến rũ, cũng khiến ta mê mẩn.”

Hắn quả thật rất biết dỗ dành nữ nhân.

Nếu không trúng kỳ độc, mạng chẳng còn bao lâu, e rằng cũng chẳng đến lượt ta gả cho hắn.

Nhớ lại lời Diêu Thanh Uyển nói trước khi thành thân, ta dò hỏi:

“Phu quân rốt cuộc trúng độc gì, lại do ai ra tay?”

Chuyện này ở kinh thành trước nay vẫn là một vụ án treo.

Tiêu Cảnh Sách cụp mắt, trầm mặc giây lát rồi khẽ nói:

“Chuyện cũ rối ren, khó lần theo. Phu nhân đừng hỏi nữa.”

Hắn dịch sang một bên, nhường ra một chỗ trống. Hương thuốc nhàn nhạt lan tới, nhưng ta hoàn toàn không ngủ được.

Nếu chuyện tối nay truyền ra ngoài, thanh danh vốn đã khó nghe của ta trong kinh thành e rằng sẽ càng thảm hơn.

Những ngày tháng của tiểu nương ta ở Diêu gia cũng sẽ chẳng dễ chịu.

Đang nghĩ ngợi, bên cạnh bỗng có một bàn tay ấm mát như ngọc vươn tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:

“Phu nhân không cần lo. Chuyện tối nay sẽ không lọt ra khỏi căn phòng này.”

3

Trước khi được phụ thân nạp làm thiếp, nhà tiểu nương ta mở hiệu sách.

Của hồi môn của bà là mấy rương lớn, đủ các loại sách khác nhau, ta từ nhỏ đã đọc đến quen tay.

Sau khi biết mình sắp gả cho Tiêu Cảnh Sách, ta luôn nghiên cứu y thư.

Sách nói, kinh mạch trong cơ thể con người vô cùng phức tạp. Nếu có thể dùng một lực đặc biệt để khai thông, từng chút một đẩy độc tích tụ nhiều năm ra ngoài, biết đâu sẽ khỏi bệnh.

Vì vậy, trong lòng ta nảy ra một ý nghĩ vừa hoang đường vừa liều lĩnh.

Nếu… ta thật sự chữa khỏi cho Tiêu Cảnh Sách, liệu có thể xin hắn đón tiểu nương ta ra khỏi Diêu gia, rồi thả chúng ta rời khỏi kinh thành hay không?

Dù sao đến lúc đó, một Bình Dương vương khỏe mạnh, trong kinh thành muốn gả cho hắn chắc chắn không ít.

Tuyệt đối không đến lượt ta.

Đêm trước ngày thành thân, tiểu nương cuối cùng cũng tìm được cơ hội đến gặp ta:

“Thanh Gia, đêm động phòng hoa chúc ngày mai phải làm những gì, con nhớ kỹ chưa?”

Ta vỗ ngực cam đoan:

“Người yên tâm. Con đã đọc quyển sách đó rất nhiều lần, từng bức tranh đều xem kỹ rồi.”

Tiểu nương bỗng đỏ mặt, quay đi ho khan hai tiếng:

“Con… đã vậy thì ta cũng không nói nhiều nữa. Con chỉ cần nhớ, trước mặt vương gia phải mềm mỏng hơn, giọng nói dịu đi, tuyệt đối không được như ngày thường.”

“Con trời sinh sức lực khác người, nếu là nam tử, ắt hẳn đã có một phen làm nên nghiệp lớn. Nhưng đã là nữ tử, rốt cuộc cũng chỉ là từ một chiếc lồng, nhảy sang một chiếc lồng khác mà thôi.”

Có lẽ vì mơ thấy tiểu nương, sau khi tỉnh dậy ta buồn bã không vui.

Ngồi uể oải bên bàn, nhìn bát cháo bích canh trong chiếc chén sứ trắng, ta chợt nhớ đến lời dặn của tiểu nương.

Yếu đuối.

Phải yếu đuối.

Ta siết chặt nắm tay, cố nhịn cơn thôi thúc muốn bưng bát lên uống cạn một hơi. Đặt bát cháo lại lên bàn, ta đổi sang thìa ngọc trắng, từng muỗng nhỏ, chậm rãi ăn.

Chỉ một bát cháo mà ta mất gần nửa canh giờ mới xong.

Dùng xong bữa sáng, Tiêu Cảnh Sách gọi thuộc hạ Huyền Vũ vào.

“Huyền Vũ, ngươi đi tìm quản gia, bảo ông ấy chuẩn bị một phần lễ hậu. Bổn vương và vương phi về nhà ngoại.”

Huyền Vũ không tán thành:

“Vương gia đêm qua mới cho ngự y bắt mạch, hôm nay không nên xuất hành.”

Tiêu Cảnh Sách gắp một miếng măng tre đặt vào bát ta, khẽ cười:

“Xem ra giờ ta đã đến mức hấp hối, ngay cả ngươi cũng chẳng buồn nghe lời.”

“Thuộc hạ không dám!”

Sắc mặt Huyền Vũ biến đổi hẳn, cuối cùng đành lĩnh mệnh lui ra.

Lễ vật chuẩn bị xong, chất đầy trọn ba cỗ xe ngựa.

Nghe nói tất cả đều mang sang Diêu gia, lòng ta xót xa không thôi, lặng lẽ kéo tay áo Tiêu Cảnh Sách.

“Sao vậy? Phu nhân chẳng lẽ thấy lễ mọn quá?”

Ta lắc đầu lia lịa:

“Dày quá rồi. Diêu gia xưa nay đề cao cần kiệm, ta thấy trong viện có hàng tử vi kia trồng rất đẹp, đào hai cây mang sang cho họ là được.”

Dù sao mang sang đó, không vào kho riêng của đích mẫu thì cũng biến thành của hồi môn cho muội muội Diêu Thanh Uyển, chi bằng giữ lại cho Tiêu Cảnh Sách mua thuốc.

Nghe ta nói xong, Tiêu Cảnh Sách đưa tay ra khỏi áo choàng lông cáo, vỗ nhẹ lên đầu ta:

“Nếu phu nhân đã tiếc của, cứ mang sang cho họ xem một chút, lúc hồi phủ lại đem về là được.”

4

Không ngờ vừa về tới Diêu gia, ta đã chạm mặt hai người trúc mã.

Vệ Vân Lãng và Chu Hành đứng song song trong sân. Nghe động tĩnh, cả hai quay đầu lại, vừa thấy ta, trong mắt liền lộ rõ vẻ chán ghét.

Tiêu Cảnh Sách khẽ ho hai tiếng, mỉm cười nhạt:

“Hóa ra là Vệ tiểu tướng quân và công tử phủ Thừa tướng.”

Dù có không ưa ta đến mấy, lúc này họ cũng buộc phải bước tới hành lễ.

“Bái kiến Bình Dương vương.”

Tiêu Cảnh Sách khép chặt áo choàng lông cáo, không đáp ngay, cố ý chờ một nhịp rồi mới thong thả nói tiếp:

“Xem ra Vệ tiểu tướng quân bôn ba thao trường, tin tức không được linh thông, chẳng hay biết bổn vương đã thành thân.”

Thân hình Vệ Vân Lãng khẽ cứng lại, chỉ đành miễn cưỡng quay sang ta hành lễ lần nữa:

“Bái kiến Bình Dương vương phi.”

Ta thực sự không muốn để ý đến hắn.

Năm đó, lễ vật hắn nhờ ta chuyển cho Diêu Thanh Uyển, ta đã mang sang từ sáng sớm.

Về sau Diêu Thanh Uyển trúng độc hôn mê, ta bị đích mẫu phạt quỳ giữa trời tuyết.

Vệ Vân Lãng hầm hầm xách roi đứng trước mặt ta, không nói một lời, giơ tay liền quất thẳng vào mặt.

Ta chộp lấy roi của hắn:

“Ngươi chưa hỏi một câu đã cho rằng là ta làm?”

“Không phải ngươi thì còn ai?”

Hắn nhìn ta đầy căm ghét:

“Ngươi sớm đã ghen ghét Thanh Uyển xinh đẹp dịu dàng. Huống chi cả ta lẫn Chu Hành đều mến nàng - hạng thứ nữ như ngươi, dù lớn lên cùng chúng ta, rốt cuộc cũng chỉ là thân phận hèn mọn! Có bắt chước nàng thế nào, cũng chỉ là Đông Thi bắt chước Tây Thi!”

Dĩ nhiên, vì sức ta không nhỏ, roi ấy rốt cuộc cũng không quất trúng người.

Nhưng chuyện ta vì ghen tuông mà hạ độc muội muội, lại bị Vệ Vân Lãng truyền khắp kinh thành.

Ta đang nghĩ đến Diêu Thanh Uyển, thì nàng đã bước ra.

Áo xanh nhạt, váy biếc, đai ngọc thắt gọn vòng eo thon, tựa nhành liễu non vừa nhú mầm trong gió xuân.

Ánh mắt dịu dàng của nàng lướt qua, đến khi trông thấy Tiêu Cảnh Sách đứng cạnh ta, thoáng sững lại trong giây lát.

Ta hiểu rất rõ, Vệ Vân Lãng và Chu Hành tuy cũng có vài phần dung mạo, nhưng so với gương mặt bệnh nhược mà tuyệt sắc của Tiêu Cảnh Sách, thì quả thực khác nhau một trời một vực.

“Thần nữ bái kiến Bình Dương vương… mấy ngày không gặp, không biết thứ tỷ có được bình an?”

Diêu Thanh Uyển hoàn hồn, tiến lên trước hành lễ, rồi ngẩng đầu, dịu giọng hỏi thăm ta.

Giọng nói mềm mại như nước kia, cùng đôi mắt hạnh trong veo ánh lên sắc ướt, đều là thứ trời sinh sẵn có, ta dù có cố gắng thế nào cũng không thể giả vờ giống được.

Ta có chút chán nản.

Tiêu Cảnh Sách bên cạnh dường như nhìn thấu tâm tư ta, lặng lẽ nắm tay ta dưới áo choàng. Trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt:

“Diêu cô nương dường như trí nhớ không tốt lắm. Tỷ tỷ của ngươi đã gả cho ta làm thê, ngươi nên xưng hô là vương phi, quỳ xuống hành đại lễ mới phải.”

Khi Diêu Thanh Uyển quỳ trước mặt ta, dập đầu hành lễ, ta theo phản xạ liếc sang bên.

Quả nhiên, Vệ Vân Lãng hung hăng trừng mắt nhìn ta, há miệng định nói gì đó.

Chu Hành đứng cạnh lại kéo nhẹ tay áo hắn, ra hiệu nhẫn nhịn, chỉ là ánh mắt nhìn ta càng thêm lạnh lẽo.

Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy. Vệ Vân Lãng tính tình nóng nảy, còn những thủ đoạn độc địa nhắm vào ta, phần lớn đều do Chu Hành âm thầm bày mưu phía sau.

Trong lòng họ, Diêu Thanh Uyển cao quý nhường nào, như sao trời trên cao.

Còn ta trong mắt họ thấp hèn đến đâu, chẳng qua chỉ là bùn đất vô tình bị ánh sao chiếu trúng.

Đại lễ xong xuôi, Diêu Thanh Uyển đứng dậy, sắc mặt hơi tái:

“Thứ tỷ tính tình xưa nay hấp tấp, muội vốn còn lo sau khi xuất giá sẽ không được phu quân yêu thích, huống chi trong lòng tỷ ấy sớm đã có - à, là muội lỡ lời rồi.”

Khóe môi Tiêu Cảnh Sách khẽ cong:

“Diêu cô nương đã biết mình lỡ lời, thì càng nên dè dặt. Dù sao cô nương vẫn chưa xuất giá, ăn nói khinh suất, rốt cuộc cũng không ổn.”

Đây là lần đầu tiên ta thấy có người có thể khiến Diêu Thanh Uyển nghẹn lời đến vậy.

Vẻ dịu dàng hiền hòa của nàng chỉ duy trì đến lúc dùng bữa trưa. Sau bữa, nàng lấy cớ muốn nói chuyện riêng, kéo ta vào khuê phòng, lạnh lùng cười:

“Dù tỷ có dùng chút thủ đoạn mê hoặc để lấy lòng Bình Dương vương, cũng đừng quên, hắn chẳng qua chỉ là kẻ thất thế, sắp chết vì bệnh.”

“Giờ tỷ mượn danh hắn mà ra oai, nhưng đến ngày hắn nhắm mắt xuôi tay, tỷ và Tam di nương rồi sẽ ra sao?”

Ta giả vờ không hiểu:

“Muội không nhắc ta còn quên mất. Trời cũng không còn sớm, ta nên gọi phu quân về phủ uống thuốc rồi.”

“Diêu Thanh Gia, đừng vội. Rồi sẽ có người trị được tỷ.”

Trước khi bước ra khỏi cửa, ta nghe thấy giọng nói mang theo nụ cười chắc chắn của Diêu Thanh Uyển, chẳng hiểu vì sao sống lưng chợt lạnh đi.

5

Vì mãi để tâm đến những lời Diêu Thanh Uyển nói, trên đường về ta luôn nặng lòng lo lắng.

Tiêu Cảnh Sách tưởng là do không gặp được tiểu nương, liền dịu giọng an ủi:

“Phu nhân không cần lo. Diêu đại nhân nói nhạc mẫu chỉ nhiễm phong hàn nên tạm thời không tiện gặp người. Nếu nàng vẫn chưa yên tâm, chờ bà ấy khỏi hẳn, ta sẽ cùng nàng quay lại một chuyến.”

“Không phải vì chuyện đó…” Ta cắn nhẹ môi, “thật ra vương gia không cần đối xử với ta tốt như vậy.”

Hắn hơi nhướng mày, có chút ngạc nhiên:

“Vì sao?”

“Ta… ta không phải người tốt.”

Những lời nói về việc hắn sẽ chết, suy cho cùng nói trước mặt người khác vẫn quá thất lễ. Ta nuốt câu ấy trở lại, tìm một lý do nghe có vẻ đứng đắn hơn.

“Danh tiếng của ta ở kinh thành… hẳn vương gia cũng từng nghe qua, thực sự rất khó nghe.”

Tiêu Cảnh Sách khẽ cười:

“Phu nhân nghĩ nhiều rồi. Ta xưa nay thân thể yếu ớt, lo cho phủ Bình Dương vương đã chẳng dễ dàng, thật sự không còn tâm trí để nghe ngóng những lời đồn trong kinh.”

Hóa ra là vậy.

Vì thế hắn mới đối xử với ta hòa nhã đến thế - bởi hắn hoàn toàn không biết những chuyện Vệ Vân Lãng đã truyền ra, không biết trong mắt người khác ta mang tiếng xấu đến mức nào.

Nếu như…

Nếu như hắn biết được, liệu có giống Vệ Vân Lãng và Chu Hành, cũng chán ghét ta hay không?

Đêm đã khuya. Tiêu Cảnh Sách ngâm thuốc trong gian trong hồi lâu không thấy động tĩnh. Ta thấy có điều không ổn, hoảng hốt chạy vào, mới phát hiện hắn đã ngất đi.

Gọi người không ai đáp, ta đành tạm thời vứt bỏ cái dáng vẻ yếu đuối thường ngày, cúi xuống bế hắn đặt lên giường.

Dù đã cố hết sức tránh nhìn vào những chỗ không nên nhìn, nhưng hắn thật sự quá…

Tiêu Cảnh Sách trên giường khẽ rùng mình, lẩm bẩm:

“Lạnh…”

Ta vội bước tới, giũ chăn đắp kín cho hắn, vừa định quay người ra ngoài gọi người thì cổ tay bỗng bị một lực giữ chặt.

Ngay sau đó, bàn tay ấy kéo mạnh, ta ngã ngồi xuống bên cạnh hắn, rồi thuận thế bị kéo nằm xuống.

Hắn yếu ớt nói:

“Ta vẫn thấy lạnh. Trên người phu nhân rất ấm, có thể sưởi ấm cho ta một lát không?”

Sắc mặt hắn trắng đến gần như trong suốt, trông đáng thương vô cùng. Ta đành chui vào trong chăn, ôm lấy hắn.

Rồi rất nhanh, ta nhận ra có gì đó không đúng.

“Ngươi…” Ta khó khăn nuốt khan một cái, “chẳng phải ngươi nói là lạnh sao?”

“Rất lạnh, cần phu nhân sưởi ấm thêm cho ta.”

Ta cũng không hiểu Tiêu Cảnh Sách lấy đâu ra sức lực. Người vừa nãy còn yếu đến mức ngất đi, bỗng chốc như biến thành người khác.

“Động phòng hoa chúc chậm một ngày, đêm nay bù lại, cũng chưa muộn.”

Ánh nến xuyên qua màn trướng mỏng như cánh ve, lay động trước mắt ta.

Ta nhớ đến những y thư mình từng dày công nghiên cứu, nhớ đến gương mặt đỏ bừng của tiểu nương trong đêm trước khi ta xuất giá, bỗng chốc hiểu ra -

Có lẽ, đại khái, ta đã hiểu lầm điều gì đó.

Trên bàn chỉ thắp một đôi hoa chúc bình thường, vậy mà sáp nến chảy dài, đến tận khi tàn vẫn chưa dứt.

“Phu quân yếu ớt như vậy, vất vả thế này, có quá làm khó người không?”

“Không khó.”

Hắn hôn lên mắt ta, giọng khàn đi, nhưng cuối câu lại khẽ nhấc lên:

“Nàng sưởi ấm cho ta rất tốt.”

6

Cái giá của việc quá đà, là Tiêu Cảnh Sách nằm liệt giường mấy ngày liền.

Đối diện ánh mắt lạnh lẽo của Huyền Vũ, ta vô cùng áy náy, ngồi bên giường cắn móng tay:

“Đều là lỗi của ta…”

“Là ta quá phóng túng, liên quan gì đến phu nhân.”

Tiêu Cảnh Sách tựa vào đầu giường, khẽ ho hai tiếng, dặn dò:

“A Ngưng, ngươi đưa vương phi ra ngoài dùng bữa trước, ta có việc cần nói với Huyền Vũ.”

A Ngưng là một tiểu nha hoàn rất hoạt bát. Lúc rảnh rỗi, nàng kể cho ta nghe không ít chuyện bên lề.

Chẳng hạn như tiểu tướng quân Vệ Vân Lãng từng có chút danh tiếng trong kinh, vì thường xuyên ra vào chốn phong nguyệt nên bị thánh thượng khiển trách, cho rằng khó gánh trọng trách, hiện giờ bị nhốt trong phủ tự kiểm điểm.

Lại như Chu tướng định tìm hôn sự cho đích tử duy nhất, nào ngờ vô tình phát hiện nha hoàn bên cạnh hắn đã mang thai. Chuyện này lan ra khắp kinh thành, ai cũng nói gia phong nhà thừa tướng không đoan chính.

Ta nghe mà lòng hả hê:

“Trời cao có mắt, đúng là báo ứng.”

“Báo ứng gì?”

Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc, ấm áp dịu dàng, như dòng nước xuân quấn quýt nơi tim.

Ta hơi cứng người, ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Cảnh Sách trong áo xanh đứng ngược sáng, mỉm cười nhìn ta.

Sợ hắn cho rằng ta quá nặng lòng trả thù, ta hoảng hốt đổi đề tài:

“Không có gì… thân thể vương gia đã khá hơn chưa? Vừa khỏi đã xuống giường, có sao không?”

“Không sao.” Hắn nghiêng đầu, khẽ ho hai tiếng, rồi mỉm cười nhìn ta, “Hiếm khi trời quang, hay là ta dẫn phu nhân ra ngoài dạo một chút?”

Những năm tháng sống ở Diêu gia, ta luôn có việc làm không xuể, rất hiếm khi được ra ngoài.

Phần lớn là Diêu Thanh Uyển cùng Vệ Vân Lãng và Chu Hành đi chơi. Khi về, họ tùy tiện ném cho ta thứ gì đó, nói là quà mang cho ta.

Nếu dám nói không thích, liền bị cho là không biết điều.

Giờ đây, ta cùng Tiêu Cảnh Sách sánh vai đi trên con phố phồn hoa nhất kinh thành, nhìn những chiếc chong chóng gỗ bên đường, muốn nói lại thôi.

Tiêu Cảnh Sách khẽ cười:

“Phu nhân thích sao?”

“Cũng thích một chút, nhưng thật ra không mua cũng…”

Chưa dứt lời, Tiêu Cảnh Sách đã móc ra ít bạc vụn, mua ngay một chiếc chong chóng, mỉm cười đưa cho ta.

Cầm chong chóng trong tay, ta cùng hắn len qua dòng người, đến tiệm trang sức lớn nhất Tây phường.

Tiểu nhị mang những món mới nhất ra cho ta chọn. Tiêu Cảnh Sách cầm lên một cây trâm vàng khảm xà cừ, vừa định cài lên búi tóc ta -

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen:

“Tỷ tỷ, thật trùng hợp.”

Là Diêu Thanh Uyển.

Bên cạnh nàng còn có một nam nhân cao lớn, vẻ mặt lạnh nhạt, giữa hàng mày ánh mắt lại có ba phần giống Tiêu Cảnh Sách.

Người này vừa thấy Tiêu Cảnh Sách bên cạnh ta liền cười lạnh:

“Bình Dương vương chẳng còn sống được bao lâu, sao không ngoan ngoãn ở trong phủ? Lỡ chết ngoài đường, chẳng phải dọa người hay sao?”

Ta hiểu rồi.

Người này chính là vị tam hoàng tử nổi tiếng trong kinh thành, xưa nay luôn bất hòa với Tiêu Cảnh Sách.

Nghe nói năm đó chuyện Tiêu Cảnh Sách trúng độc, ít nhiều cũng có liên quan đến mẫu phi của hắn ta.

Nghĩ đến đây, ta cảnh giác bước lên trước một bước, chắn Tiêu Cảnh Sách sau lưng.

Hắn khẽ cười, trước mặt hai người kia nắm lấy tay ta:

“Vi thần sau khi thành thân, lại cảm thấy thân thể tốt hơn trước không ít. Nói không chừng còn sống được đến ngày tiễn tam điện hạ một đoạn.”

“Bình Dương vương, đừng quên thân phận của mình, sao có thể nói chuyện với tam điện hạ như vậy?”

Diêu Thanh Uyển cau mày, cắn môi, vẻ mặt không đồng tình.

Ta chịu không nổi nữa, thật sự muốn tát nàng một cái.

Bộ dạng này của nàng, ta đã nhìn suốt hơn mười năm, thật sự nhìn đủ rồi.

“Diêu cô nương thật là oai phong. Có điều so ra, vẫn là dáng vẻ quỳ xuống hành lễ trong ngày tỷ tỷ hồi môn trông vừa mắt hơn.”

Gương mặt Diêu Thanh Uyển lộ rõ vẻ tủi nhục, mắt ngấn lệ nhìn về phía tam hoàng tử, giọng yếu ớt mềm mại:

“Điện hạ…”

Dù ta có ngốc đến đâu, lúc này cũng đã nhìn ra sự mờ ám giữa nàng ta và tam hoàng tử.

Nhưng nếu ta nhớ không nhầm, tam hoàng tử năm ngoái đã cưới chính phi rồi.

7

Thị vệ phía sau tam hoàng tử rút đao, mời Tiêu Cảnh Sách lên lầu nói chuyện.

Ta nhẩm đếm qua, cũng chỉ khoảng bảy tám người, không phải là ta không đối phó nổi.

Đang định ra tay, Tiêu Cảnh Sách lại quay đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng bao trùm lấy:

“Phu nhân đừng sợ, ta sẽ xuống ngay thôi.”

“Nhưng…”

“Tam điện hạ là hoàng tử, làm việc quang minh chính đại, sẽ không làm gì ta đâu.”

Ta đứng ở chân cầu thang, lo lắng ngước nhìn lên.

Diêu Thanh Uyển bước tới trước mặt ta, cười khẽ:

“Thật khiến người ta vui lòng. Ta thấy thuốc kia đã phát huy tác dụng, tỷ tỷ bây giờ trông càng thêm thô kệch rồi.”

“Tỷ chỉ nghĩ mình mệnh cách cao quý, e là đến chết cũng không biết được, mục đích thật sự khi Bình Dương vương cầu cưới tỷ là gì đâu nhỉ?”

Ta không muốn để ý đến nàng ta, nhưng người này cứ nhất quyết sấn lại gần, dường như không nhìn thấy ta đau lòng tuyệt vọng thì không cam tâm.

Vì thế ta thở dài, nghiêm túc nhìn nàng:

“Ta đương nhiên biết.”

“Ngươi biết?”

“Tất nhiên. Phu quân ta từng gặp ta một lần, bị dung mạo của ta mê hoặc, vừa gặp đã yêu.”

Diêu Thanh Uyển cười lạnh:

“Tỷ tỷ đúng là mộng tưởng viển vông, tỷ nghĩ-”

“Phu nhân đeo mấy cây trâm này rất đẹp. Cả hộp này, bản vương đều lấy.”

Giọng nói vang lên đột ngột, từ xa đến gần, cắt ngang lời nàng ta chưa kịp nói hết.

Ta giật mình quay đầu, phát hiện Tiêu Cảnh Sách và tam hoàng tử đã từ trên lầu đi xuống. Ta vội vàng chạy tới, lo lắng kiểm tra hắn từ trên xuống dưới.

Hắn nắm lấy tay ta, mỉm cười lắc đầu.

Diêu Thanh Uyển vẫn chưa chịu thôi:

“Điện hạ, Bình Dương vương vừa rồi đã có lời mạo phạm ngài…”

Tam hoàng tử phất tay áo, lạnh lùng nói:

“Cô xưa nay không chấp nhặt lễ số với kẻ sắp chết.”

Ngồi trên xe ngựa về phủ, ta không nhịn được hỏi chuyện này.

Tiêu Cảnh Sách vòng tay ôm lấy eo ta, tựa đầu lên vai ta, khẽ thở:

“Phu nhân sao không nghĩ thử xem, muội muội nàng chỉ là khuê nữ, vì sao lại cùng tam hoàng tử xuất hiện ở nơi đó, còn thân mật như vậy?”

Ta chợt hiểu ra:

“Ý của chàng là… nàng ta và tam hoàng tử… nhưng hắn đã có chính phi rồi mà!”

“Vị trí tam hoàng tử phi, sao có thể sánh với vị trí hoàng hậu?”

Ta thật sự không ngờ, chí hướng của Diêu Thanh Uyển lại lớn đến vậy.

Bảo sao Vệ Vân Lãng và Chu Hành đều một lòng một dạ với nàng ta, còn nàng ta thì chẳng mảy may động lòng.

8

Ta suy nghĩ lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, hỏi Tiêu Cảnh Sách vài vấn đề liên quan đến tam hoàng tử, hắn đều kiên nhẫn trả lời.

“Chàng và tam hoàng tử…”

Lời còn chưa dứt, một bàn tay ấm áp bỗng từ phía sau ôm lấy ta.

Giọng Tiêu Cảnh Sách hơi khàn vang bên tai:

“Phu nhân dọc đường cứ nhắc đến tam hoàng tử mãi, ta cũng sẽ ghen đấy.”

Ta khẽ rên một tiếng. Ngay trước khi sợi dây lý trí cuối cùng đứt ra, ta lại nhớ tới lời Diêu Thanh Uyển nói ban ngày.

“Ta có phải… béo lên rồi không?”

Khóe mắt Tiêu Cảnh Sách nhướng nhẹ:

“Chuyện này khó nói. Hay là để ta kiểm tra thật kỹ cho phu nhân nhé?”

“Nhưng thân thể phu quân yếu ớt, tuyệt đối không thể vất vả như vậy…”

Tiêu Cảnh Sách dừng tay, vô tội nhìn ta:

“Hay là… làm phiền phu nhân?”

Ta nuốt khan:

“Vậy… cũng được.”

Ngày hôm sau ta luôn thấp thỏm lo sợ, chỉ sợ Tiêu Cảnh Sách lại vì quá yếu mà đổ bệnh.

May mà người mệt là ta, thân thể hắn vẫn không sao.

Khi ta và Tiêu Cảnh Sách đang dùng bữa, quản gia bỗng bước vào, nói Vệ phủ có người mang đồ tới, muốn chuyển cho ta.

Là một chiếc túi thêu.

Năm năm trước, khi ta vừa học nữ công, vật lộn với kim chỉ suốt nửa tháng, miễn cưỡng thêu được một chiếc, rồi đem tặng cho Vệ Vân Lãng.

Chỉ tiếc mầm non rung động đầu đời vừa nhú lên, đã bị hắn thẳng tay bóp chết.

Hắn cầm chiếc túi ấy, cười khẩy:

“Diêu Thanh Gia, dù ngươi có đưa ta năm trăm lượng bạc, ta cũng không dám treo thứ xấu xí thế này lên người.”

Giờ món đồ lại quay về tay ta, còn là vào lúc ta và Tiêu Cảnh Sách đang sống hòa thuận. Không cần nghĩ cũng biết, lại là trò của Diêu Thanh Uyển.

Ta nắm chiếc túi, có phần khó xử nhìn về phía Tiêu Cảnh Sách.

Hắn lại khẽ thở dài:

“Phu nhân có tay nghề tinh xảo như vậy, thế mà đồ lại không phải thêu cho ta, thật đáng tiếc.”

Ta không dám tin:

“Chàng thật sự thấy tay nghề của ta tinh xảo sao?!”

“Đương nhiên.”

Ta nghi ngờ gu thẩm mỹ của Tiêu Cảnh Sách có vấn đề.

Trong kinh thành ai ai cũng chê ta sinh ra thô kệch, hắn lại ngày ngày khen ta xinh đẹp động lòng người, khiến hắn khó lòng kiềm chế.

Chiếc túi này bị Vệ Vân Lãng và Diêu Thanh Uyển lần lượt cười nhạo, hắn lại nói là tay nghề tinh xảo.

“Nếu phu quân đã thích… vậy ta thêu cho chàng một chiếc.”

Đã mấy năm ta không động tới kim chỉ, tay nghề so với trước còn vụng về hơn.

Nhưng chiếc túi này, ta thêu nghiêm túc gấp trăm lần trước kia.

Ta tuy chậm chạp, nhưng không phải kẻ ngu ngốc.

Những ngày gả sang đây, Tiêu Cảnh Sách đối với ta vô cùng tốt, chỗ nào cũng dung túng, từng chút một ta đều ghi nhớ trong lòng.

Trong thời gian thêu túi, ta luôn tránh mặt Tiêu Cảnh Sách, không muốn để hắn thấy dáng vẻ món đồ còn dang dở.

Hắn cũng rất phối hợp, chỉ khi đêm khuya nhìn thấy đầu ngón tay ta bị kim đâm rỉ máu, ánh mắt mới lộ vẻ xót xa, cúi xuống ngậm lấy.

“Phu nhân vất vả như vậy, ta thật sự không dám nhận.”

Ta lắc đầu, không nhịn được hỏi:

“Dạo này… thân thể chàng có khá hơn không?”

“Có.”

Hắn cười cong mắt:

“Phu nhân quả nhiên mệnh cách cao quý, áp được ta.”

Đêm đó, ta cuối cùng cũng thêu xong chiếc cánh cuối cùng của đôi uyên ương, cầm túi đi tìm Tiêu Cảnh Sách, lại không thấy hắn đâu.

Cho đến khi… ta men theo hành lang, đi tới thư phòng nhỏ ở cuối lối quanh co.

Cách một cánh cửa, giọng Huyền Vũ vọng ra:

“Vương phi cũng là người Diêu gia, liệu có giống Diêu Thanh Uyển, có nghi ngờ cấu kết hay không?”

“Chuyện đó thì không. Nàng ta tâm tư đơn thuần, nghĩ không tới những điều ấy.”

Đó là giọng của Tiêu Cảnh Sách.

Chỉ là lạnh lẽo, sắc bén, thậm chí còn mang theo một tia giễu cợt, hoàn toàn khác xa sự dịu dàng dung túng khi ở trước mặt ta.

Huyền Vũ tiếp tục nói:

“Dẫu biết là mạo phạm, thuộc hạ vẫn không thể không hỏi Vương gia một câu: nay người nhất thời đắm chìm như vậy, có còn nhớ năm xưa vì sao lại cầu cưới Vương phi hay không?”

Ta sững người tại chỗ.

Tiêu Cảnh Sách cưới ta, chẳng phải vì ta mệnh cứng, rước về để xung hỉ cho hắn sao?

Trong phòng im lặng giây lát, rồi giọng Tiêu Cảnh Sách vang lên, trầm ổn lạnh lùng:

“Ta đương nhiên nhớ.”

“Những câu hỏi như vậy, sau này không cần hỏi nữa.”

9

Đêm xuống, trăng treo cao. Ánh trăng rơi đúng lúc phủ lên vầng trăng cong thêu trên chiếc túi gấm.

Vầng trăng ấy là thứ ta thêu tỉ mỉ nhất, cũng mất nhiều thời gian nhất.

Bởi trong mắt ta, Tiêu Cảnh Sách giống như mặt trăng.

Ta cứ ngỡ hắn treo cao nơi chân trời, nào hay khi rơi vào lòng bàn tay, lại dịu dàng đến thế.

Nhưng trăng vẫn là trăng.

Chỉ cần một tia sáng chiếu xuống, cũng đủ khiến người ta lầm tưởng mình đã nắm được cả vầng trăng.

“Vậy rốt cuộc là vì sao?”

Ta trầm mặc hồi lâu, rồi đẩy cửa bước vào, nhìn Tiêu Cảnh Sách trước mặt.

Huyền Vũ đứng sau lưng hắn, ánh mắt sắc lạnh nhìn ta, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

Trong bầu không khí căng thẳng ấy, Tiêu Cảnh Sách bỗng khẽ thở dài.

“Ngươi đã nói lời không nên nói, thì tự đi nhận phạt đi.”

Huyền Vũ mím môi, hành lễ, không nói một lời rồi quay người bước vào bóng tối.

Lúc này Tiêu Cảnh Sách mới ngước mắt nhìn ta trong ánh nến chập chờn.

“Đêm đã khuya, phu nhân không về phòng nghỉ ngơi, chạy loạn làm gì…”

Giọng nói dịu dàng quen thuộc ấy, khi nhìn thấy chiếc túi gấm ta nắm chặt trong tay, bỗng đổi khác:

“Thanh Gia.”

Trong ký ức của ta, thành thân đã lâu, dường như đây là lần đầu tiên hắn gọi tên ta.

Ta hít sâu một hơi, rất muốn tỏ ra thật có khí thế mà xé nát chiếc túi gấm trước mặt hắn, để chứng tỏ nỗi uất ức và tủi thân trong lòng.

Nhưng nghĩ đến việc mình đã vất vả thêu nó suốt bao lâu, rốt cuộc vẫn không nỡ.

Vì thế ta thu tay lại, cố giữ bình tĩnh nhìn hắn:

“Nghĩ lại thì cũng phải, ngươi thân ở địa vị cao, chuyện xung hỉ nghe ra quả thật buồn cười.

Nếu ngươi cưới ta là có mục đích khác, chi bằng chúng ta làm một cuộc giao dịch.”

Ta tự cho rằng mình nói rất bình tĩnh và lý trí, nhưng sắc mặt Tiêu Cảnh Sách lại hơi tái đi, lặng lẽ nhìn ta.

“Bất kể mục đích của ngươi là gì, ta đều có thể giúp. Đổi lại, ngươi phải cứu tiểu nương ta ra khỏi Diêu gia, sau khi xong việc, hãy trả lại tự do cho ta.”

Tiêu Cảnh Sách chống tay lên bàn đứng dậy. Gió từ cửa sổ khép hờ thổi vào, thân hình hắn khẽ chao đảo.

Ta theo bản năng muốn đỡ, bước lên một bước rồi lại dừng.

Hắn nhìn thấy, khẽ cong môi cười, không biết động đến chỗ nào, lại bắt đầu ho sù sụ:

“Nói chuyện giao dịch… phu nhân bây giờ, chán ghét ta đến thế sao?”

Trong lòng ta rối bời, cuối cùng vẫn mềm lòng, đi tới đỡ hắn, đưa tay rót cho hắn một chén nước.

Tiêu Cảnh Sách thuận thế tựa vào vai ta, môi kề sát bên tai, rất khẽ gọi một tiếng:

“Thanh Gia.”

Tim ta bỗng đập mạnh một cái.

Đúng là vô dụng. Diêu Thanh Gia, ngươi thật sự quá vô dụng rồi.

Ta vừa thầm mắng mình trong lòng, vừa đỡ hắn về phòng.

Vừa quay người định đi, cổ tay đã bị Tiêu Cảnh Sách nắm chặt:

“Thanh Gia, nàng đi đâu?”

“Ngươi và ta đã không có tình nghĩa vợ chồng, vốn nên giữ khoảng cách. Từ hôm nay, ta sẽ dọn sang tiểu viện bên cạnh ngủ.”

“Không có tình nghĩa vợ chồng - không có tình nghĩa vợ chồng…”

Không biết có phải ảo giác của ta hay không, giọng Tiêu Cảnh Sách bỗng lạnh đi mấy phần.

“Chuyện chăn gối đã xảy ra vô số lần, giữa nàng và ta sớm đã có thực, sao lại nói là không có tình?”

Tai ta nóng bừng, quay phắt lại trừng hắn:

“Im miệng!”

“Bấy lâu nay, ngươi đều lừa ta… Diêu Thanh Uyển nói ngươi cưới ta là có mục đích khác, ta vốn không tin, vậy mà nàng ta nói lại là thật.”

“Ta đúng là không thông minh, nhưng từ trước đến nay chưa từng nảy sinh ý hại ngươi. Chuyện giao dịch vừa rồi, ngươi cứ suy nghĩ đi.”

Ta càng nói càng thấy khó chịu. Đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc túi gấm giấu trong tay áo. Đường kim mũi chỉ không được phẳng phiu, nhưng là từng mũi từng đường ta nghiêm túc thêu nên.

Giống như tấm lòng vụng về, không đủ tinh xảo, nhưng ta đã trân trọng dâng lên trước mặt hắn.

“Ta thừa nhận, đến cầu cưới nàng, quả thật không phải vì chuyện xung hỉ, nhưng cũng không phải như nàng nghĩ.”

Tiêu Cảnh Sách nói khẽ. Gương mặt tuấn tú dưới ánh nến trắng nhợt như ngọc.

“Chỉ là đại sự chưa thành, thời cơ cũng chưa đến, ta còn chưa thể nói cho nàng biết. Nhưng những lời ta từng nói với nàng, cũng không phải là giả dối.”

“Đến nước này rồi, ngươi còn muốn giấu ta, tiếp tục tìm cớ lừa ta sao?”

Ta cười lạnh một tiếng, thu lại tâm tư, quay người bước ra ngoài. Tiêu Cảnh Sách dường như còn muốn nói gì đó, nhưng lọt vào tai ta, chỉ còn tiếng ho dữ dội.

Mấy ngày nay gió lạnh, thân thể hắn vốn đã không tốt, còn đang uống thuốc.

Nhưng thì có liên quan gì đến ta?

Ta ép mình phải cứng lòng, bước ra khỏi phòng.

10

Đêm đó, ta ngủ không yên.

Sáng sớm hôm sau, A Ngưng hầu hạ ta rửa mặt chải đầu. Trong gương đồng phản chiếu vẻ mặt muốn nói lại thôi của nàng ấy.

“Sao vậy?”

“Đêm qua Vương gia ho ra máu, đã mời ngự y tới xem. Ngự y nói do quá bi thương, tâm thần bị kích động, nên bệnh cũ tái phát.”

A Ngưng đầy vẻ lo lắng: “Huyền Vũ không biết phạm lỗi gì, lại bị Vương gia phạt nặng, khắp người đầy thương tích, cũng không thể chăm sóc chu đáo…”

Tay ta khựng lại trên hộp trang sức, rũ mắt cười lạnh:

“Nếu Bình Dương vương phủ lớn như vậy mà không tìm ra nổi người thứ ba có thể sai khiến, hay là ngươi đi chăm sóc đi? Dù sao ta cũng khỏe mạnh đủ đầy, tay chân lành lặn, vốn chẳng cần người hầu hạ.”

A Ngưng không dám dò xét thêm, dè dặt nhìn ta:

“Vương phi và Vương gia… cãi nhau sao?”

“Không phải cãi nhau, là muốn hòa ly.”

Ta và Tiêu Cảnh Sách bắt đầu chiến tranh lạnh.

Nhưng chỉ là một phía, từ ta mà thôi.

Liên tiếp mấy ngày, mỗi lần dùng bữa hắn vẫn ngồi cùng ta. Ta cũng lười giả vờ yếu đuối nữa, bưng bát sứ men xanh lên, uống cạn hơn nửa bát cháo cá.

Tiêu Cảnh Sách ngồi đối diện. Ta uống cháo, hắn uống thuốc.

Trong bát ngọc trắng là thứ thuốc đen sánh. Chỉ cần mùi thuốc thoảng qua, đã đủ khiến da đầu người ta tê dại vì đắng chát.

Tiêu Cảnh Sách rất ghét uống thuốc. Trước kia luôn là ta dỗ dành hắn, còn bây giờ, người nọ cầm chiếc thìa ngọc, bất lực ngước nhìn ta:

“Đắng.”

“Đắng à? Đắng là đúng rồi.”

Ta hờ hững nói, “Đời người còn đắng hơn.”

Cuối cùng hắn vẫn uống thuốc, chỉ là sau khi uống xong thì sắc mặt trắng bệch, ngồi đó nhìn ta chằm chằm, hồi lâu không nói thêm lời nào.

Ta ăn trước mặt Tiêu Cảnh Sách hai bát cháo, thêm một xửng sủi cảo hấp, rồi đứng dậy rời đi.

Vừa tới cửa, phía sau bỗng vang lên tiếng A Ngưng kêu hoảng:

“Vương gia!”

Ta vẫn không kìm được, quay đầu lại nhìn.

Tiêu Cảnh Sách đã nhắm chặt mắt, gục xuống bàn, ngất đi.

Bên khóe môi, một vệt đỏ chói mắt chậm rãi chảy ra.

Y quan lại hối hả chạy tới, bắt mạch xong, sắc mặt nặng nề tuyên bố:

“Bệnh cũ của Vương gia chưa khỏi, lại trúng độc, độc tính trước kia bị ép xuống nay phản phệ trở lại, e rằng… tính mạng nguy cấp.”

Bát thuốc Tiêu Cảnh Sách vừa uống trước mặt ta, đã bị người ta hạ độc.

Y quan châm cứu, kê đơn, rồi được A Ngưng dẫn đi kiểm tra ấm sắc thuốc.

Ta đứng bên giường, mím môi, cúi mắt nhìn Tiêu Cảnh Sách.

Có lẽ vì lại đổ bệnh, mấy ngày nay hắn gầy đi nhiều, đường nét cằm càng sắc và rõ. Nay trúng độc, gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc, trông thật đáng thương.

Dù trong chuyện thành thân hắn đã giấu ta, nhưng chưa từng có ý hại ta.

Huống chi…

Ta đưa tay ra, lặng lẽ kéo lại góc chăn cho hắn.

Trong cơn hôn mê, Tiêu Cảnh Sách bỗng khẽ gọi một tiếng:

“…Thanh Gia.”

Ta lập tức rụt tay về, hoảng hốt chạy ra cửa, rồi chợt sực tỉnh.

Không đúng, hắn còn đang hôn mê, ta chạy cái gì chứ.

Đúng lúc này, A Ngưng quay lại.

Sau lưng nàng, còn có Huyền Vũ với thần sắc lạnh lẽo.

Hành lễ xong, Huyền Vũ trầm giọng nói:

“Vương phi, thuộc hạ đã kiểm tra, trong bã thuốc quả thật có tàn dư độc dược.”

“…Ngươi nghi ta làm sao?”

“Thuộc hạ tuyệt không có ý đó!”

Huyền Vũ lập tức quỳ xuống,

“Chỉ mong Vương phi mấy ngày này ở trong phòng trông nom Vương gia. Thuộc hạ cần dẫn người rà soát toàn phủ một lượt để tránh phát sinh thêm sự cố, cũng là vì sự an nguy của Vương phi.”

Đọc tiếp: https://rurutruyen.blogspot.com/2026/02/buc-tranh-phai-mau.html

Đăng nhận xét