Nữ sinh đại học Vương Tiểu Man vì cứu một con mèo bị thương mà trượt chân, ngã lăn xuống bậc thềm và mất mạng. Nhưng cô không chết hẳn - cô sống lại.
Khi mở mắt ra, Vương Tiểu Man phát hiện mình đã quay trở về đúng nơi xảy ra tai nạn. Ngay lúc ấy, cô bất ngờ chứng kiến tận mắt hiện trường một kẻ đang ra tay hành hạ mèo. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, trong đầu cô vang lên một âm thanh nhắc nhở kỳ lạ của hệ thống…
Sau khi trừng phạt kẻ ngược đãi mèo, rồi lại trải qua hàng loạt hiểu lầm chồng chéo, Vương Tiểu Man kinh ngạc nhận ra rằng mình không chỉ sống lại - mà còn xuyên ngược về thời điểm hai tháng trước.
Điều khiến cô càng choáng váng hơn là trong tay cô lúc này, lại đúng lúc có một bản ghi chép. Đó là tài liệu do chính cô trước khi xuyên không đã cẩn thận tổng hợp: danh sách toàn bộ những vụ thảm án ngược đãi mèo sẽ xảy ra trong vòng hai tháng tới, bao gồm thời gian và địa điểm cụ thể, không sót một chi tiết nào.
Chương 1: Buông con mèo đó ra!
Gió lạnh buốt gào thét quét ngang qua khoảng đất trũng ở góc tây bắc khu dân cư Nghi Xuân. Giữa mưa tuyết mịt mùng, một cây cổ thụ đơn độc lắc lư trong bão gió. Tuyết rơi dày đặc, nuốt chửng mọi âm thanh trong khu nhà, như thể cả thế giới đã bị cơn bão tuyết này nhấn chìm hoàn toàn.
Thế nhưng, nếu lắng tai nghe thật kỹ, trong tiếng gió vẫn lờ mờ vọng lại những âm thanh yếu ớt đến mức gần như tắt lịm - tiếng kêu của một con mèo. Đứt quãng, mong manh, vừa như cầu cứu, vừa như tiếng rên tuyệt vọng. Nếu không phải là người đặc biệt để tâm đến mèo, e rằng rất khó nhận ra.
Vương Tiểu Man kéo chiếc vali nặng trĩu, lần theo âm thanh ấy, đi tới rìa công viên nhỏ nằm trên cao nhìn xuống vùng trũng. Cô vịn tay vào lan can, ánh mắt lo lắng dõi xuống gốc cây phủ đầy tuyết trắng bên dưới. Trên ngọn cây, một con mèo trắng nhỏ ướt sũng đang bị treo ngược người trên cành to nhất. Hai chân sau của nó bị dây trói chặt, toàn thân đầy vết thương. Bộ lông dài vốn trắng muốt, mềm mượt nay bị nước bẩn thấm ướt, đóng thành một lớp băng mỏng. Nhìn thấy có người đến gần, chú mèo dốc hết chút sức lực còn sót lại, phát ra một tiếng rên yếu ớt.
“Đứa nào thất đức thế này chứ!”
Vương Tiểu Man siết chặt tay kéo vali, trong mắt tràn đầy phẫn nộ lẫn xót xa.
Con mèo bị trói trên cây chính là Tuyết Nhi, mèo hoang nổi tiếng của khu dân cư. Nhờ tính tình ngoan ngoãn cùng bộ lông dài trắng như tuyết, nó được người già lẫn trẻ con yêu quý. Mỗi lần Vương Tiểu Man nghỉ học về nhà, Tuyết Nhi luôn là kẻ đầu tiên chạy ra đón, quấn lấy ống quần cô, cọ cọ nũng nịu đòi bế. Chỉ cần được thưởng cho một trận xoa bóp từ đầu tới đuôi, nó sẽ ngoan ngoãn nằm dài dưới đất, phát ra tiếng gừ gừ khoan khoái.
Vậy mà bây giờ, nó lại bị trói chặt trên cây. Đôi chân sau khỏe khoắn bị siết đến mức máu không thể lưu thông, bộ lông đẹp đẽ thì bê bết nước bẩn, rối tung rối mù. Nguy hiểm hơn cả là lớp lông giữ ấm sau khi bị ướt đang nhanh chóng cướp đi nhiệt độ cơ thể của nó.
Nếu không có trận tuyết lớn này, Vương Tiểu Man nhất định đã gọi đội cứu hộ mèo chuyên nghiệp. Nhưng lúc này, cô chỉ có thể tự mình trở thành siêu nhân bảo vệ chú mèo nhỏ.
“Không thể chờ thêm nữa!”
Cô nghiến răng, âm thầm hạ quyết tâm. Một tay bám lan can, cô nghiêng người với ra, cố chụp lấy một cành cây để lắc rơi tuyết, nhưng đầu cành quá yếu, không đủ để cô mượn lực. Vương Tiểu Man lắc đầu, men theo bậc thang đi nhanh xuống dưới gốc cây.
“Tiếng kêu của Tuyết Nhi yếu dần rồi, cứ thế này thì nó sẽ chết cóng mất!”
Cô ép bản thân bình tĩnh, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng tìm cách cứu mèo.
Bất chợt, cô nảy ra ý tưởng. Vương Tiểu Man chạy ngược lại chỗ vali, lôi ra một chiếc khăn lông trắng sạch sẽ, rồi lại vội vàng quay về gốc cây. Cô buộc hai đầu khăn vào cổ chân mình, thắt một nút thật chặt. Đây là cách hái dừa mà cô từng học trong giờ học an toàn hồi trung học, không ngờ hôm nay lại dùng đến.
“Chỉ còn cách này thôi… Tuyết Nhi, chị tới cứu em đây.”
Nói xong, cô vòng hai tay ôm lấy thân cây, dùng một tư thế có phần vụng về mà trèo lên.
Sau một phen leo trèo vất vả, Vương Tiểu Man cuối cùng cũng tới được bên cạnh chú mèo đang run lẩy bẩy. Cô móc hai chân vào cành cây chắc chắn, cố gắng giữ thăng bằng, để Tuyết Nhi vừa khéo nằm gọn trong vòng tay ấm áp của mình. Cô rảnh một tay, lấy con dao rọc giấy đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận cắt sợi dây trói ở chân sau của nó.
Ngẩng đầu lên là cảm nhận ngay cơn choáng váng vì máu dồn lên não, cúi đầu xuống lại thấy ánh mắt bất lực của Tuyết Nhi. Vương Tiểu Man cảm nhận rõ cơ thể nhỏ bé trong lòng vẫn đang run rẩy, chỉ là không còn dữ dội như trước.
“Sắp rồi… sắp rồi…”
Trán cô lấm tấm mồ hôi, nhưng tay vẫn không dám chậm lại dù chỉ một khắc.
Cuối cùng, khi sợi dây cuối cùng bị cắt đứt, Tuyết Nhi cũng thoát khỏi trói buộc. Vương Tiểu Man vứt con dao rọc giấy, ôm chặt chú mèo tội nghiệp vào lòng. Nhưng đúng lúc ấy, cành cây to mà cô đang bám bỗng phát ra một tiếng răng rắc, gãy lìa không một dấu hiệu báo trước.
Hóa ra, cành cây này đã bị ai đó cưa gần đứt từ trước, như thể đã sắp đặt từ lâu.
Khoảnh khắc đầu chạm đất, Vương Tiểu Man mất đi ý thức. Cơ thể cô co rúm lại, dùng chính mình làm tấm đệm, bảo vệ Tuyết Nhi kín kẽ trong vòng tay, sợ rằng gió lạnh sẽ cướp đi dù chỉ một chút hơi ấm còn sót lại của nó.
Tuyết Nhi ngẩng đầu khỏi lòng cô, thè chiếc lưỡi hồng nhỏ xíu, liên tục liếm lên má cô, cố gắng đánh thức. Nhưng mặc cho nó nỗ lực thế nào, Vương Tiểu Man vẫn nhắm chặt mắt, không hề phản ứng.
“Meo… meo…”
Tiếng kêu của Tuyết Nhi bi thương và trống rỗng, như lời chất vấn rằng nó đã phạm phải lỗi lầm gì mà phải chịu sự hành hạ tàn nhẫn của con quỷ kia, lại còn liên lụy đến người chị tốt bụng này.
Sau khi thử đủ mọi cách mà vẫn vô vọng, Tuyết Nhi bắt đầu cầu nguyện theo cách mà con người không thể hiểu được, hướng về các thiên sứ của hành tinh mèo, khẩn cầu họ cứu sống người chị thiện lương và dũng cảm này.
Ngay khi Tuyết Nhi chìm trong tuyệt vọng, cơ thể Vương Tiểu Man bỗng được bao phủ bởi một luồng ánh sáng trắng. Ngay cả những vết thương trên người Tuyết Nhi - vết bỏng do tàn thuốc, vết đâm từ que tre - cũng bắt đầu lành lại nhanh chóng dưới ánh sáng ấy. Thời gian, dường như đang đảo ngược.
“Đầu mình choáng quá… mình vẫn còn sống sao?”
Vương Tiểu Man dụi đôi mắt ngái ngủ, phát hiện mình đang co người nằm dưới gốc cây. Trên mặt dường như còn vương lại dấu chân mèo nhạt nhòa, còn Tuyết Nhi thì đã biến mất.
Cô đứng dậy, nhìn quanh bốn phía. Trên cao là bầu trời đêm lạnh lẽo, sao trời lấp lánh, mặt đất thì không hề có lấy một mảng tuyết.
“Meo gào!”
Một tiếng mèo kêu thê lương xé toạc màn đêm. Nếu không phải chịu đau đớn tột độ, mèo sẽ không bao giờ phát ra âm thanh như vậy. Tiếng kêu ấy vang lên từ chính công viên nhỏ phía trên vùng trũng nơi Vương Tiểu Man đang đứng, ngay sau đó là tiếng cười dâm đãng của một người đàn ông.
“Tuyết Nhi?!”
Vương Tiểu Man lao lên bậc thang, ba bước gộp thành hai, bùng nổ sức lực mà chạy về phía phát ra âm thanh. Cùng lúc ấy, bên tai cô vang lên một giọng thông báo lạnh lùng của hệ thống:
“Chúc mừng ký chủ đã thức tỉnh Hệ Thống Hiệp Sĩ Mèo. Có thể sử dụng kỹ năng khởi đầu: Oán Hồn Mèo, gây sát thương lên những ác ma hình người chuyên ngược đãi mèo. Mỗi khi đánh bại một kẻ ngược đãi mèo, ký chủ sẽ nhận được một lượt rút thưởng, với phần thưởng vô cùng phong phú.”
…
Mèo cam béo Nhục Tùng, thân hình tròn như bình gas, là kẻ tham ăn có tiếng và cũng là tiểu quỷ nghịch ngợm trong mắt các “sen” chung của khu dân cư Nghi Xuân. Nó còn là tiểu bá chủ khiến các mèo hoang khác phải dè chừng. Dù đã sớm bị bà Lâm tốt bụng bắt đi triệt sản, Nhục Tùng vẫn mê đánh nhau, tranh giành lãnh địa. Dù đã ăn no, chỉ cần điểm cho ăn nào không cho nó nếm vài miếng, nó liền không cho mèo khác được ăn. Chị họ của Vương Tiểu Man từng nhận xét:
“Dù đã cắt bỏ cái đèn lồng tượng trưng cho siêu hùng, nhưng gen siêu hùng thì đã chảy sẵn trong máu nó rồi.”
Đêm đó, như thường lệ, Nhục Tùng đi tuần tra lãnh địa trong công viên nhỏ. Một mùi thức ăn thơm nức thu hút sự chú ý của nó. Theo hướng mùi hương nhìn sang, nó thấy giữa một tấm bìa gập hình chữ M có chỗ lõm xuống, đặt vài miếng ức gà cắt hạt lựu mọng nước, cực kỳ hấp dẫn. Không xa đó, trên ghế đá, một người đàn ông có mùi rất kỳ lạ đang ngồi, nheo mắt cười nhìn nó.
“Meo~”
Nhục Tùng thân thiện chào một tiếng, rồi không kìm được, lao tới phần “tráng miệng” ngon lành, ăn ngấu nghiến.
Khóe miệng người đàn ông cong lên nụ cười âm hiểm của kẻ mưu kế thành công.
Ngay khi con mèo cam chuẩn bị “hút bão” thức ăn, hai bên mặt của nó đã bị phần lõm chữ M của tấm bìa dính chặt lại. Tầm nhìn bị che khuất, Nhục Tùng hoảng loạn, giơ chân trước lên gạt vật lạ trên mặt, nhưng không ngờ cả bàn chân cũng bị dính vào mép ngoài gập ngược của tấm bìa. Miếng đệm thịt nhạy cảm bị dính cứng ngắc. Nó lật người định dùng chân còn lại gỡ ra, kết quả nửa bàn chân kia cũng bị dính chặt. Cảnh tượng giống hệt một cuốn sách ma thuật bị nguyền rủa, dính chặt vào mặt và tay kẻ đọc.
Đó là một tấm bẫy keo bắt chuột.
Người đàn ông móc điện thoại ra, phấn khích quay lại cảnh Nhục Tùng bị bẫy keo trói buộc, vặn vẹo giãy giụa thảm hại. Hắn đắc ý khoe khoang “sáng kiến” ngược mèo mới của mình trong nhóm chat kín, còn cố tình gửi kèm hình ảnh một con zombie cầm báo trong trò chơi điện tử “Thực Vật Đại Chiến Thây Ma”.
Không ngoài dự đoán, hắn nhận được sự tung hô đồng loạt:
“Đại Nấm đúng là sáng tạo thật đấy! Ngoài chủ nhóm ra thì ông là người có não động nhất.”
“Bữa nào tôi cũng phải ‘độ’ con mèo nhà tôi thành kiểu vừa nhảy street dance vừa cúi đầu học tập chăm chỉ thế này.”
“Tôi tưởng zombie đội xô đã là đỉnh cao rồi, ai ngờ còn có cao thủ khác.”
“Zombie đội xô” chính là cách gọi những con mèo tội nghiệp bị đầu kẹt trong lon thiếc không rút ra được - dĩ nhiên cũng là “tác phẩm” đáng tự hào của một kẻ nào đó.
“Hôm ấy, zombie đọc báo với zombie vũ vương đều say rượu.”
“Chủ nhóm mau phong cho Đại Nấm danh hiệu Tiến Sĩ Vua Zombie đi.”
Người đàn ông có biệt danh “Ai Cũng Mê Đại Nấm” cười tươi như gió xuân. Hắn chỉ có thể tìm thấy chút cảm giác thành tựu méo mó từ những lời khen ảo bằng cách hành hạ những sinh linh yếu đuối hơn mình. Việc tụ tập với một đám cùng loại sống trong bóng tối đã cho hắn thứ dũng khí hèn nhát để thách thức lằn ranh lương tri của xã hội.
Một lát sau, cao thủ chỉnh ảnh trong nhóm có nick “Bao Giờ Mèo Chuột Mới Bị Nerf” gửi lên mấy ảnh động đã chỉnh Nhục Tùng thành zombie cầm báo. Bộ dạng khôi hài khiến cả nhóm cười vang.
“Đến lúc kết toán rồi.”
Đại Nấm thu lại nụ cười, rút ra cây gậy mang theo bên mình, nện thẳng vào bụng Nhục Tùng vẫn đang giãy giụa.
“Meo gào!”
Nhục Tùng rú lên một tiếng thảm thiết, rồi giãy giụa dữ dội hơn.
Đại Nấm thích thú quan sát một lúc, rồi lại giơ gậy lên lần nữa.
“Dừng tay! Buông con mèo đó ra!”
Một tiếng quát trong trẻo cắt ngang động tác của hắn. Đại Nấm quay đầu lại, thấy một cô gái dáng người nhỏ nhắn đứng không xa, đang trừng mắt nhìn hắn. Trong đôi mắt ấy, lửa giận bùng cháy, như muốn thiêu hắn thành tro bụi.
Chương 2: Chú mèo bò sữa dũng cảm
“Lo chuyện bao đồng! Chỉ là một con mèo hoang thôi mà, cô sốt sắng thế, chẳng lẽ nó là cha ruột của cô à? Đúng là hiếu thảo cảm động đất trời thật!”
Đối mặt với sự ngăn cản của Vương Tiểu Man, tên Đại Nấm tỏ ra ngang ngược, còn lén kéo thấp mũ xuống, giấu nửa khuôn mặt trong bóng tối.
“Nó là một sinh mạng! Không phải đồ chơi để anh thỏa mãn thú tính!”
Vương Tiểu Man siết chặt nắm tay, giọng nói run lên vì phẫn nộ.
Đại Nấm cười khẩy, giơ cây gậy lên lắc lư đầy khiêu khích:
“Sao nào, muốn ra mặt thay nó à? Chỉ bằng một đứa con gái như cô? Cút về nhà khóc nhè đi!”
Vương Tiểu Man không đáp ngay. Bên tai cô vang lên giọng nhắc nhở của hệ thống:
Phát hiện oán hồn mèo đang hoạt động mạnh. Có cho phép tạm thời mở quyền can thiệp hiện thực của oán hồn không?
“Còn phải hỏi à?”
“Người nên khóc nhè là anh mới đúng!”
Vương Tiểu Man ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Đại Nấm.
Ngay khoảnh khắc đó, một móng vuốt mèo méo mó đột ngột xuất hiện trước mặt hắn, rồi lập tức hóa thành một chiếc lọ thủy tinh trong suốt, chụp thẳng lên cái đầu béo tai to của Đại Nấm. Miệng lọ dần dần thu nhỏ, siết chặt lấy cằm đôi của hắn.
“Anh… anh làm cái gì thế này?!”
Đại Nấm hoảng hốt trước dị tượng kinh hoàng. Hắn ném phăng cây gậy, cuống cuồng đưa tay tháo chiếc lọ, nhưng hai tay lại xuyên thẳng qua nó, chỉ chạm vào làn da đang tím tái vì thiếu oxy của chính mình. Trong lúc giãy giụa hỗn loạn, chiếc điện thoại trong túi hắn trượt ra, rơi mạnh xuống đất.
Ngay sau đó, bên trong chiếc lọ bỗng lóe lên từng đốm lửa, mỗi đốm trông như một đầu tàn thuốc khổng lồ, thiêu đốt khuôn mặt béo núc của Đại Nấm, khiến hắn gào lên những tiếng thét như lợn bị chọc tiết. Một cây tre đàn hồi xuyên thẳng qua bả vai hắn, ghim xuống đất. Đại Nấm rú lên một tiếng rồi ngất lịm, các vết thương ngoài da dần biến mất, ý thức chìm sâu vào cơn ác mộng báo thù của oán hồn mèo, nơi những cơn thịnh nộ dữ dội hơn đang chờ đợi. Trong lúc hôn mê, hắn thỉnh thoảng lại rên rỉ những lời van xin hèn hạ trong mơ.
“Hóa ra anh tra tấn mèo như thế này à, dùng lại lên người anh đúng là quả báo.”
Vương Tiểu Man lạnh lùng nói. Bên tai lại vang lên tiếng hệ thống:
Chúc mừng ký chủ đã giúp những mèo bị hại trừng phạt kẻ ngược đãi, đòi lại công đạo. Sau khi báo thù kết thúc, linh hồn mèo sẽ trở về tinh cầu Mèo. Ký chủ hiện có thể tiến hành một lần rút thưởng, có rút ngay không?
Trước mặt Vương Tiểu Man hiện ra một vòng quay trông giống hệt bánh pizza, đầu kim còn được trang trí bằng một chiếc đầu mèo đáng yêu.
“Được thôi.”
Cô dứt khoát đồng ý.
Kim quay xoay nhanh, rồi chậm dần, sau đó cùng cả vòng quay tan biến. Giọng hệ thống vang lên lần nữa:
Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng “Cảm Nhận Hacker”. Có thể thông qua thiết bị điện tử làm môi giới, cảm nhận được xung quanh người dùng đứng sau các tài khoản đang hoạt động trên mạng có mèo hay không, cũng như trạng thái thể chất và tinh thần của mèo.
“Năng lực khá thực tế, sau này xem video thú cưng chắc cũng dùng được.”
Nghĩ vậy, Vương Tiểu Man bước tới bên Nhục Tùng vẫn còn đang giãy giụa. Cô ngồi xổm xuống, nhẹ giọng gọi tên nó, liên tục vuốt lưng để trấn an. May nhờ ngày thường hay đánh nhau, lại tham ăn nên da dày thịt béo, kiểm tra một lượt thấy không bị thương nặng, cô liền bế nó lên, chạy nhanh vào màn đêm.
…
Tầng một khu nhà có một gian tạp vật của bà Lâm, đêm nào cũng sáng đèn. Bên trong chất đầy thùng giấy, chai nhựa… chờ được phân loại gọn gàng. Dưới ánh đèn mờ, bà Lâm đang cho những thùng giấy đã xếp xong vào bao, chuẩn bị sáng mai đem bán thì cánh cửa kêu cót két mở ra, Vương Tiểu Man bế mèo cam bước vào.
“Ơ, Tiểu Man về rồi à? Trường nghỉ sớm thế sao? … Trời ơi, ai lại ác thế này!”
Nhìn thấy Nhục Tùng bị dính bẫy keo ở đầu và chân trước, bà Lâm xót xa vô cùng. Bà vội lấy bột mì và dầu ăn, làm theo kinh nghiệm cứu mèo ở quê trước kia, rắc lên bẫy keo rồi xoa liên tục, cuối cùng cũng giúp Nhục Tùng thoát ra. Chỉ có điều, lông nó dính đầy bột, dầu và keo chưa sạch, trông chẳng khác nào một đĩa khoai lang kéo sợi. Con mèo từng là đại ca giờ đây ủ rũ, không ngừng liếm bộ lông bẩn thỉu của mình.
Nhìn mèo cam biến thành “khoai lang kéo sợi”, Vương Tiểu Man bắt đầu tính toán:
“Lát nữa phải đưa nó tới bệnh viện thú y kiểm tra xem có nội thương không, theo dõi mấy ngày rồi mới tắm…”
Tiếng chuông báo giờ của chiếc đồng hồ treo tường cũ vang lên, hai người cùng ngẩng đầu, đã mười giờ tối.
“Vé tàu về nhà vốn đã mua muộn, lại bị chuyện của Tuyết Nhi với Nhục Tùng làm lỡ mất, không biết giờ này bố mẹ đã ngủ hay vẫn đang lo lắng chờ mình…”
Vương Tiểu Man thầm nghĩ.
“Yên tâm đi Tiểu Man, lát nữa để bà đưa bé lông này đi. Bà rảnh, chăm mèo là nghề của bà rồi. Con về muộn thế này, bố mẹ sẽ lo đấy.”
Lời nói dịu dàng của bà Lâm khiến người ta thấy an tâm.
Tạm biệt bà Lâm, Vương Tiểu Man bước vào tòa nhà mình ở, phát hiện thang máy hỏng. Leo được mấy bậc cầu thang, cô chợt thấy tay mình trống trơn.
“Chết rồi! Vali của mình còn để quên trong công viên!”
Cô lập tức quay đầu, lao thẳng về công viên.
Kéo chiếc vali vừa tìm lại, Vương Tiểu Man quay lại chỗ Đại Nấm đang nằm bất động. Hắn vẫn hôn mê, miệng thỉnh thoảng rên rỉ cầu xin. Trên màn hình điện thoại rơi dưới đất hiện lên dòng chữ:
“Trung Tâm Cải Tạo Mèo Bẩn gửi 99+ tin nhắn”.
Mấy chữ đó khiến Vương Tiểu Man thấy chói mắt.
Cô nhặt điện thoại lên, dùng vân tay của Đại Nấm để mở khóa, nhấn vào thông báo kia. Vừa xem, cô vừa nhíu mày, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Những lời lẽ vặn vẹo, bệnh hoạn tràn ngập màn hình. Không do dự, Vương Tiểu Man kích hoạt “Cảm Nhận Hacker”.
Bạo lực, đau đớn, thương tổn, tuyệt vọng - đó là cảm xúc chân thực của những con mèo đang bị tra tấn bên cạnh đám ác ma hình người này. Cảm giác ấy khiến cô lạnh sống lưng. Vương Tiểu Man ôm trán, bấm gọi cảnh sát.
Một bức ảnh do tài khoản Quýt Mát Bóng Quýt gửi lên thu hút sự chú ý của cô. Trong ảnh, một nhóm mèo con đang ăn uống yên tĩnh. Tòa nhà phía sau trông quen quen, nhưng cô nhất thời không nhớ ra là ở đâu.
Vương Tiểu Man chăm chú nhìn avatar của Quýt Mát Bóng Quýt, lại kích hoạt năng lực. Bên cạnh chủ tài khoản trống trơn, không cảm nhận được mèo nào, cô tạm thở phào rồi gõ tin hỏi.
“Đám mèo bẩn đó là con mồi mấy ngày tới của tao. Lồng bắt mèo hỏng rồi, phải mua cái mới, chắc ngày kia mới tới. Tao không sáng tạo như cách ‘yêu’ mèo của mày, chỉ định lúc chúng còn sống thì lột ‘quần áo’ thôi, rồi mặc lại cho chúng, ném về chỗ cũ. Đủ để cho con đàn bà cho mèo ăn kia nhận mười ngàn điểm sát thương tinh thần rồi. Tao tưởng tượng ra cảnh nó sợ tới mức ngã ngồi bệt xuống đất khóc lóc là thấy sướng rồi.”
Đó là phản hồi của Quýt Mát Bóng Quýt, nhầm Vương Tiểu Man thành Đại Nấm. Các thành viên khác lần lượt hùa theo:
“Cứng thật!”
“Cứng vl!”
Cảnh tượng đó khiến Vương Tiểu Man nổi da gà, chỉ biết thầm cầu mong cảnh sát đến nhanh hơn.
Đúng lúc này, chủ nhóm Chu Khả Nhi Cay Que gửi riêng một tin:
“Quản lý ngày mai tới rồi, để tránh rắc rối thì mấy hôm nay đừng về nhà.”
Nhìn tin nhắn khó hiểu ấy, Vương Tiểu Man lại kích hoạt năng lực.
Bên cạnh Chu Khả Nhi Cay Que là một linh hồn mèo đầy thương tích nhưng vẫn kiêu hãnh, cắn răng không chịu cúi đầu trước ác quỷ. Ý chí bất khuất ấy dù cách xa ngàn dặm vẫn khiến Vương Tiểu Man xúc động.
Cô lập tức hỏi:
“Con mèo bên cạnh anh giờ sao rồi?”
Một lúc sau, câu trả lời mới tới:
“Không nhớ à? Con mèo Mỹ lông ngắn bạc chuyển sắc tôi gửi hôm qua đấy, hung dữ lắm.”
“Vết thương của nó thế nào rồi?”
Vương Tiểu Man vội hỏi.
“Cô rốt cuộc là ai?”
“Chết rồi, lộ thân phận.”
Biết mình bị phát hiện, Vương Tiểu Man lập tức trả lời dứt khoát:
“Tôi là Hiệp Sĩ Mèo, chuyên phán xét các người!”
“Lần đầu thấy có đứa hack tài khoản người khác mà nói nghe đạo mạo thế. Vậy thì, hiệp sĩ mèo thân mến, tôi sẽ dùng thêm nhiều cái chết của mèo bẩn để hồi đáp cô. Tạm biệt.”
Chu Khả Nhi Cay Que lập tức chặn tài khoản, rồi giải tán luôn nhóm “Trung Tâm Cải Tạo Mèo Bẩn”.
“Miệng thì nói cứng, thực ra là thằng hèn bỏ chạy, đến cả nhóm cũng không dám giữ. Đúng kiểu bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh của lũ biến thái ngược mèo.”
Vương Tiểu Man nhìn nhóm chat đã tan biến, lẩm bẩm.
…
Trong khu rừng tĩnh mịch, Chu Khả Nhi Cay Que gọi một cuộc điện thoại:
“Alo, quay lại ngay! Trong nhóm có nội gián, tài khoản Đại Nấm bị hack rồi. Hành động lần này hủy!”
Cúp máy, hắn ngồi xổm xuống, thích thú quan sát con mèo bò sữa bị trói dưới gốc cây, toàn thân đầy thương tích.
Tất cả móng vuốt của mèo bò sữa đã bị kìm nhổ sống. Trên người nó đầy vết trầy do bị kéo lê và vết kim đâm. Dù vậy, nó vẫn không kêu lấy một tiếng, chỉ cúi đầu cắn dây trói. Đối diện ánh nhìn của kẻ hành hạ mình suốt ba ngày ba đêm, nó không hề sợ hãi, ngẩng cao đầu, ánh mắt căm hận khóa chặt lấy tên đao phủ độc ác.
“Ồ, cứng cỏi phết nhỉ.”
Chu Khả Nhi Cay Que thật lòng tán thưởng, rồi nhặt một hòn đá ném về phía đầu nó. Một tiếng “bộp” vang lên, nhưng không trúng.
“Khè!”
Mèo bò sữa gầm lên giận dữ.
“Ba ngày nay chỉ nghe mày khè, chưa nghe mày kêu một tiếng. Vậy thì sưởi lửa đi, tha hồ mà gào!”
Hắn dùng chân hất lá khô, chất quanh mèo bò sữa, rồi lấy bật lửa châm vào.
Ngọn lửa nhanh chóng nuốt chửng chú mèo bò sữa dũng cảm. Da thịt nó bị thiêu đốt, nhưng từ đầu đến cuối, dù đau đớn đến đâu, nó vẫn không kêu lấy một tiếng. Không ai biết, thứ mà nó liều chết bảo vệ rốt cuộc quý giá đến mức nào.
Lửa dần tắt. Chu Khả Nhi Cay Que quay xong video, nghênh ngang rời đi, chỉ để lại đôi mắt mèo đã mất đi sinh khí, trống rỗng nhưng vẫn giữ nguyên ánh nhìn kiên định trước khi chết, dõi theo bóng lưng hắn.
Với Chu Khả Nhi Cay Que, điều duy nhất chưa trọn vẹn là không được nghe tiếng kêu thảm thiết của nó. Nếu còn gì nữa, thì là không còn nhóm chat để khoe khoang niềm vui vừa rồi.
“Về tạo nhóm mới là được.”
Hắn nghĩ vậy. Việc xóa nhóm cắt đuôi vừa rồi khiến hắn vẫn còn sợ hãi. Hắn biết rất rõ, nếu sở thích bệnh hoạn này bị phơi bày trước công chúng, hậu quả sẽ khủng khiếp đến mức nào. Vì thế, hắn buộc phải cẩn trọng hơn bao giờ hết - như một con chuột lớn sống trong cống rãnh, không bao giờ dám bước ra ánh sáng.
Chương 3: Hai Tháng Trước
Tên mập to xác nằm sõng soài dưới đất lờ đờ tỉnh lại. Vừa mở mắt đã thấy Vương Tiểu Man đang cầm điện thoại của hắn xem xét kỹ lưỡng, hắn lập tức hoảng hốt. Hắn lồm cồm bò dậy, nghiêng người nằm rạp xuống đất, ôm chặt lấy ống giày của Vương Tiểu Man, mặt mếu máo van xin:
“Hiệp nữ, tôi biết sai rồi, tôi không dám làm hại mèo nữa đâu. Cầu xin cô đừng xem điện thoại của tôi, được không?”
“Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra!”
Vương Tiểu Man cố kìm nén cảm giác ghê tởm khi ống giày bị bóp chặt, giật mạnh chân mình ra khỏi vòng tay hắn, rồi tung một cú gối thật mạnh vào ngực đối phương. Tên mập bị đánh bật ngửa, ngã ngửa ra đất.
“Ai là người báo cảnh sát?”
Nghe thấy tiếng nói, cả hai cùng quay đầu lại. Trước mặt họ là một viên cảnh sát trẻ, dáng người cao ráo, phong thái đĩnh đạc, đường nét gương mặt cứng cáp, lông mày kiếm, ánh mắt sáng, vừa nhìn đã biết là người văn võ song toàn.
Thấy cảnh sát xuất hiện, tên mập lập tức bật dậy, nhanh nhẹn đổi giọng, giành nói trước:
“Anh cảnh sát ơi, người phụ nữ này tự dưng đánh tôi, dùng que tre chọc tôi, còn siết cổ tôi, lấy đầu thuốc lá dí vào mặt tôi nữa. Anh nhất định phải làm chủ cho tôi đó!”
Nghe những lời vu khống vô lý ấy, Vương Tiểu Man vội chen vào:
“Đồng chí cảnh sát, người báo cảnh sát là tôi. Anh đừng nghe hắn nói bậy.”
Nghe lời khai một phía, viên cảnh sát tên Chu Dân Duệ khẽ nhíu mày:
“Nếu đúng như anh nói, vậy tại sao trên người anh không có vết thương? Dấu vết bị đầu thuốc lá đốt trên mặt đâu rồi?”
Tên mập bị hỏi đến cứng họng, không biết trả lời thế nào, liền nằm vật ra đất, lăn lộn ăn vạ:
“Anh cảnh sát, không biết từ lúc nào cô ta đã cho tôi uống thuốc gây ảo giác. Những gì tôi thấy đều là ảo giác bị ngược đãi, nhưng cảm giác đau thì thật lắm. Tôi nghi là có chất độc cực mạnh!”
“Nếu anh nói tôi hạ độc, vậy nói rõ xem là lúc nào?”
Vương Tiểu Man chống nạnh, lớn tiếng phản bác.
“Camera bên kia quay rõ rành rành. Rõ ràng là anh tự hành hạ mèo rồi gặp báo ứng. Tôi chẳng làm gì cả, dù có mang máy nói dối đến tôi cũng vẫn chẳng làm gì hết!”
“Cô… cô…”
Tên mập ấp úng, đang chuẩn bị nghĩ cách cãi lại thì Chu Dân Duệ lạnh giọng cắt ngang:
“Im miệng!”
Vương Tiểu Man liền kể lại từ đầu đến cuối quá trình tên mập hành hạ mèo, cùng những phát ngôn ngông cuồng của hắn trong nhóm ngược đãi mèo. Nghe đến đoạn phẫn nộ, Chu Dân Duệ không kìm được mà siết chặt nắm tay, rõ ràng anh cũng rất đồng cảm với những con mèo hoang.
Nghe xong, Chu Dân Duệ túm cổ áo tên mập, kéo hắn đứng dậy:
“Đi theo tôi về đồn làm biên bản.”
Trong lòng Vương Tiểu Man vui mừng, liền hỏi:
“Vậy hắn sẽ bị xử phạt thế nào?”
“Phê bình giáo dục.”
Giọng Chu Dân Duệ lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Hả? Chỉ vậy thôi sao…”
Vương Tiểu Man có phần thất vọng. Hành hạ mèo hoang mà chỉ bị phê bình giáo dục khiến cô vô cùng bất bình.
Đúng lúc đó, cô chợt nhận ra dáng đi của tên mập có gì đó khập khiễng, như thể đang cố che giấu thứ gì đó trên mu bàn chân. Cô vội nhắc:
“Đồng chí cảnh sát, dáng đi của hắn hơi kỳ lạ.”
Chu Dân Duệ lập tức giữ chặt tên mập, kiểm tra giày của hắn. Quả nhiên, anh phát hiện hai chiếc camera siêu nhỏ có thể điều khiển từ xa bằng điện thoại. Tiếp đó kiểm tra điện thoại của hắn, phát hiện hàng loạt ảnh chụp lén dưới váy phụ nữ.
“Tính chất vụ việc đã khác rồi.”
Chu Dân Duệ lạnh lùng nói.
“Từ bây giờ, anh chính thức phạm pháp, thưa ông Ngô Diệu Tổ.”
Gọi ra tên thật của hắn, Chu Dân Duệ lập tức đẩy tên mập vào xe cảnh sát.
Trước khi lên xe, anh quay sang Vương Tiểu Man:
“Cô nói nghi ngờ cành cây lớn dưới công viên bị hắn cưa gãy. Việc này liên quan đến phá hoại tài sản công cộng, nhưng khu đó là góc chết camera. Sau khi điều tra rõ ràng, chúng tôi sẽ thông báo cho cô. Nhớ giữ liên lạc.”
Nói xong, anh bước vào ghế lái.
“Chào đồng chí cảnh sát!”
Vương Tiểu Man cười tươi, vẫy tay chào tạm biệt.
…
Về đến nhà, Vương Tiểu Man ngạc nhiên phát hiện bố mẹ đều không có ở nhà. Cô thầm nghĩ:
“Lại đi du lịch sao? Không đúng… hai tháng trước họ vừa mới đi du lịch mà, sao lại đi nữa?”
Cô gọi điện cho mẹ. Sau một hồi chuông dài, cuối cùng đầu dây bên kia vang lên giọng mẹ cô còn ngái ngủ:
“Con gái ngoan, khuya thế này gọi làm gì vậy? Bố mẹ ngủ rồi. Có chuyện gấp sao?”
“Mẹ ơi-”
Vương Tiểu Man làm nũng, giọng mềm như sữa.
“Con về đến nhà rồi, gọi báo bình an thôi. Bố mẹ cứ đi du lịch suốt thế này, sắp vòng quanh thế giới luôn rồi đó. Sau này xuất bản sách du ký chắc chắn bán chạy.”
“Tiểu Man à, bố mẹ cả năm có mấy khi được đi chơi đâu. Khó lắm mới có dịp cả hai cùng rảnh, lại không phải mùa cao điểm đông nghịt người, thì chẳng phải muốn đi là đi ngay sao?”
“Nhưng rõ ràng hai tháng trước bố mẹ mới đi mà.”
Vương Tiểu Man bất lực than thở.
“Đâu có, lần đó chẳng phải đi cùng con sao? Cũng chưa đi xa. Lần này bố mẹ đi leo Hoàng Sơn, còn mua quà cho con nữa.”
Ảnh quà được gửi qua ứng dụng chat. Nhìn thấy hình ảnh, Vương Tiểu Man suýt nữa thì kêu lên:
“Địa điểm y hệt hai tháng trước, quà cũng giống hệt… Chẳng lẽ mình thật sự xuyên không rồi sao?”
Giọng mẹ cô vẫn vang lên trong điện thoại:
“Con đã về nhà chắc là lấy đồ gì đó hả? Có ảnh hưởng đến việc học không? Mẹ biết năm cuối ít môn, nhưng vẫn phải chú ý. Đừng nghỉ học nhiều quá, việc học vẫn quan trọng.”
“Dạ… con biết rồi mẹ. Chúc mẹ ngủ ngon. Nhớ gửi lời hỏi thăm của con tới bố nhé…”
“Ngủ ngon, Tiểu Man.”
Mẹ cô cúp máy trước.
Lúc này, Vương Tiểu Man đứng ngẩn người, lòng dạ rối bời. Nghĩ một lát, cô bỗng hét lên một tiếng chói tai:
“Trời ơi! Đồ án tốt nghiệp hai tháng nay mình làm cực khổ… lại phải làm lại từ đầu rồi!”
Nghĩ đến đồ án, đầu óc cô như tơ vò. Cô tự trách sao mình không nhớ lấy vài dãy số trúng vé số trong hai tháng này. Mở điện thoại lật qua lật lại, cuối cùng cô xác nhận mình không thể kết nối với mạng của tương lai trước khi xuyên không.
Chán nản, cô mở thư viện ảnh. Đập vào mắt là những bức hình chụp vào sáng hôm nay - cũng chính là thời điểm hai tháng sau, trước khi cô nghỉ lễ rời trường, sắp xếp chỗ ở cho những con mèo hoang trong khuôn viên trường. Vương Tiểu Man lại hét lên một tiếng thất thanh:
“Sao mình ngu thế này, không chụp màn hình lưu số trúng vé số chứ a a a a!”
Lật thêm vài trang nữa, cô chợt khựng lại. Trước mắt là một ảnh chụp màn hình bài báo về một vụ ngược đãi mèo. Bài viết kể về một vụ đầu độc ác tính khiến người ta phẫn nộ: hơn chục con mèo chết co giật chỉ sau một đêm, xác cứng đờ bị xếp thành một hàng, nhìn mà đau lòng.
Khi nhìn thấy tòa nhà trong nền bức ảnh, tinh thần Vương Tiểu Man lập tức chấn động - đó chính là tòa nhà xuất hiện trong bức ảnh mà người trong nhóm ngược đãi mèo, kẻ có biệt danh Quất Lương Quất Ảnh, từng đăng!
“Thời gian: ngày… tháng… năm 202x. Địa điểm…”
Cô lẩm nhẩm những thông tin quan trọng trong bài báo, lòng không kìm được niềm vui sướng cuộn trào:
“Trong điện thoại mình còn lưu rất nhiều ảnh chụp các vụ ngược đãi mèo trong hai tháng tới mà chưa tìm ra hung thủ. Lần này, mình sẽ tìm ra từng kẻ một, cứu lấy những con mèo đáng thương ấy!”
Chương 4: Tái thiết
Trong một căn phòng trọ tối tăm ẩm thấp, Trương Thiết Trụ đập mạnh tay xuống bàn, trừng trừng nhìn dòng chữ thông báo giải tán hiện trên màn hình máy tính của “Trung tâm Cải tạo Mèo Hèn”.
“Chết tiệt, có nội gián!”
Trong nhóm chat, hắn dùng biệt danh “Cho Hải Âu Ăn Khoai Tây”, tự xưng là đã trà trộn vào một câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang của một trường đại học nào đó. Ngày nào hắn cũng lên nhóm chửi bới, sỉ nhục các tình nguyện viên bảo vệ động vật chăm sóc mèo, vì thế bị mọi người gọi là “anh Khoai Tây”.
Ở góc phòng, từ một thùng giấy cũ kỹ bò ra một con mèo tam thể nhỏ. Nó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ ngoan ngoãn nằm liếm chân rửa mặt. Nghe tiếng đập bàn, nó tò mò ngẩng đầu nhìn quanh. Với con mèo nhỏ ấy, mọi thứ về người chủ mới và căn nhà mới đều khiến nó vừa lạ lẫm vừa háo hức.
Trương Thiết Trụ túm lấy da gáy con mèo, nhấc bổng lên, soi từ đầu đến chân. Bị treo lơ lửng giữa không trung, con mèo tam thể không hề giãy giụa, bốn chân co lại, ngoan ngoãn bất động. Đôi mắt đen láy trong veo ấy tin tưởng hắn y như tin mẹ mèo của mình.
Khi đặt nó xuống đất, thấy con mèo vui vẻ vờn sợi cáp dữ liệu hỏng bị vứt ở góc tường, nghịch ngợm đầy sức sống, Trương Thiết Trụ càng tức điên hơn. Trước đó, trong nhóm, người ta đã chỉ cho hắn cách dùng mèo mang bệnh để gieo dịch bệnh trong khuôn viên đại học. Hắn làm y như lời dạy, bỏ ra hai mươi tệ ở một sạp bán mèo con ngoài chợ đêm, mua con mèo tam thể trông bệnh tật, yếu ớt ấy mang về phòng trọ. Nhưng đến khi về tới nơi, hắn mới nhận ra mình “trúng số”.
Rời khỏi khu chuồng chật chội, ngột ngạt phía sau nhà không bao lâu, con mèo đã hồi phục, chạy nhảy khỏe khoắn, chẳng còn chút dáng vẻ mèo bệnh nào. Nếu rơi vào tay một người thật lòng yêu mèo, thì chẳng khác gì trúng giải lớn: một con mèo vừa xinh xắn vừa rẻ tiền, lớn lên khỏe mạnh dưới sự chăm sóc tận tình, mang đến hơi ấm và vô vàn tiếng cười cho chủ nhân.
Chỉ tiếc, số phận trớ trêu lại để nó rơi vào tay một kẻ tâm địa méo mó, không nhận được chút yêu thương nào từ xã hội nên trút hết sự đố kỵ và ác ý lên những sinh linh yếu ớt hơn mình.
Nhìn con mèo tam thể đang vui vẻ chơi với sợi cáp, gương mặt Trương Thiết Trụ méo xệch vì tức giận. Hắn chộp lấy con mèo, xách thẳng vào bếp, dùng dây thép trói lại rồi đặt lên bếp gas. Con mèo nhìn hắn bằng ánh mắt ngơ ngác, như muốn hỏi: “Sao lại trói tôi?”, hoàn toàn không biết điều gì sắp xảy ra.
Thấy vẻ ngây thơ ấy, Trương Thiết Trụ không hề do dự, nở nụ cười nham hiểm rồi vặn công tắc bếp.
“Trò vui bắt đầu rồi!”
Tiếng kêu thảm thiết xé lòng vang dội khắp căn bếp. Con mèo không hiểu mình đã làm gì khiến chủ nhân nổi giận, chỉ cảm thấy toàn thân bị lửa nóng thiêu đốt, cơn đau dữ dội xé nát ý thức mong manh của nó. Nó không còn mong căn phòng rộng rãi để vui chơi nữa, chỉ ước được quay lại cái lồng bẩn thỉu, chật hẹp, kín bưng ở chuồng sau nhà, lặng lẽ nhiễm bệnh rồi chậm rãi chết đi.
Tiếng kêu tắt hẳn. Trương Thiết Trụ khóa van gas, nhấc cái xác khô quắt, cháy đen của con mèo, hờ hững ném vào thùng rác, còn lẩm bẩm với vẻ chưa thỏa mãn:
“Chết nhanh thế, đúng là đồ vô dụng, chẳng chịu được chút nào.”
Hắn quay lại bàn máy tính. Nhìn nhóm chat đã bị giải tán, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi. Hắn đang tính xem ngày mai tiếp tục giả vờ với đám tình nguyện viên yêu mèo thế nào thì góc phải dưới màn hình bỗng bật ra một thông báo:
“Nhà Yêu Mèo mời bạn tham gia. Chúng tôi là tổ chức dân gian phi lợi nhuận, áp dụng phương pháp khoa học để quản lý vấn đề mèo hoang. Hoan nghênh mọi người có chí hướng. Hãy kể về một lần bạn trực tiếp tham gia cứu trợ mèo, chúng tôi sẽ đánh giá mức độ chuyên môn. Sau khi thông qua, bạn sẽ trở thành thành viên của Nhà Yêu Mèo.”
“Đám tình nguyện viên mèo giả nhân giả nghĩa này bị ký sinh trùng ăn não rồi à? Sao dai như kẹo cao su thế?” Trương Thiết Trụ mặc định đây lại là lời mời từ ai đó trong câu lạc bộ chăm sóc mèo hoang trong trường đại học. Hắn chửi thầm vài câu, đổi sang một tài khoản phụ, tìm đến tài khoản “Nhà Yêu Mèo” rồi gửi đi một câu:
“Cách tôi cứu mèo hoang là dùng lửa bếp sưởi ấm cơ thể chúng.”
Tưởng tượng cảnh bên kia mạng tức đến phát điên, Trương Thiết Trụ thấy khoan khoái hẳn ra. Nhưng điều hắn không ngờ là… hắn lại được duyệt, chính thức gia nhập Nhà Yêu Mèo.
Bầu không khí trò chuyện quen thuộc này chẳng phải chính là “Trung tâm Cải tạo Mèo Hèn” đổi tên hay sao? Khóe miệng Trương Thiết Trụ nhếch lên. Niềm vui được tụ họp lại với đồng loại quét sạch cảm giác u ám vì không mua được mèo bệnh.
“Chào mừng trở lại, bạn Khoai Tây. Chúng ta sẽ tiếp tục cùng nhau chứng kiến hành trình nằm vùng huyền thoại của bạn, cho đến khi không tổn thất mà vượt qua được phó bản đại học khó nhất, trở thành người đầu tiên đạt thành tựu này.” Người gửi lời chào đầu tiên chính là trưởng nhóm Chu Khả Nhi Lạt Điều.
“Đại học đúng là phó bản khó nhất thật. Tôi thấy trên báo dạo trước có một ông anh dùng thuốc cảm xử lý hơn chục con mèo hoang trong trường, rõ ràng không phạm luật, vậy mà vẫn bị buộc thôi học.” Một thành viên khác góp chuyện.
“Tiếc thật.”
“Trong trường toàn bọn cuồng mèo, tụ lại gây chuyện thì ai chịu nổi? Ngay cả giáo viên cũng đầy kẻ nô lệ mèo!”
Mấy người trong nhóm bắt đầu bênh vực kẻ coi thường sinh mạng kia, tức tối kêu oan cho hắn, đúng là cùng một giuộc.
Đúng lúc đó, một quản trị viên tên Biên Phụ Hiệp Bối Tháp lên tiếng, cắt ngang câu chuyện:
“Mấy người biết vì sao nhóm trước bị khóa không? Vì có một con đàn bà cướp điện thoại của Đại Phun Cô, giả danh hắn lén theo dõi trong nhóm. May mà trưởng nhóm xử lý khéo, ép nó lộ mặt, không thì thiệt hại còn lớn hơn.”
“Con đó lai lịch thế nào?”
“Nghe nói là sinh viên năm tư của Đại học Duyên Giang, không biết vì lý do gì mà tạm thời về nhà. Nhưng nghe đồn cô ta có vẻ nắm giữ một loại năng lực siêu nhiên nào đó.” Biên Phụ Hiệp Bối Tháp bổ sung.
“Khoan đã, vậy thì anh Khoai Tây chẳng phải là đàn em của cô ta à? Lại còn có siêu năng lực? Thế này thì chơi kiểu gì?” Có người lập tức bi quan đáp lại.
“Sợ cái gì? Chắc do Đại Phun Cô tự chuốc họa, thua trong tay con nhóc nên xấu hổ, bịa ra siêu năng lực để giữ thể diện thôi.” Một người khác không tin, lập tức phản bác.
“Đúng đúng, nếu cô ta thật sự có siêu năng lực thì chúng ta chính là đội truy lùng áo đen, chuyên săn siêu năng lực giả.”
Trong lúc cả nhóm bàn tán rôm rả về siêu năng lực, Chu Khả Nhi Lạt Điều đứng dậy khỏi ghế. Sau lưng hắn bỗng vang lên một giọng the thé, the như chuột:
“Ngươi và đám lâu la của ngươi có muốn học vài chiêu yêu thuật, thứ thần pháp chuyên dùng để chế ngự thiên địch của bọn ta không?”
Người nói ngồi trên ghế sofa, mặc đạo bào cổ xưa. Dáng vẻ thì đúng nghĩa là gian xảo, lấm lét… không, hắn vốn dĩ là một con chuột thật sự.
“Thần pháp vừa thấy mèo đã chạy mất dép à? Ngươi giữ lại mà diễn cho chuột con xem đi. Phí hoài tu vi đổi lấy cái thân to xác này. Kiếm viên kẹo sữa mà đâm đầu vào cho xong.” Chu Khả Nhi Lạt Điều cười khẩy mỉa mai.
Bị châm chọc, Chuột Tiên cũng không giận. Hắn đưa bàn tay đầy lông vuốt ve râu chuột, lắc lư cặp răng cửa to tướng, cảm khái:
“Chuột tộc chúng ta mấy ngàn năm nay bị mèo tộc áp chế, săn đuổi, trở thành loài ai cũng hô đánh. Hôm nay nhờ có các bằng hữu nhân tộc giúp đỡ, cuối cùng cũng xả được mối hận này. Nếu kế hoạch thành công, chuột tộc sẽ thay thế mèo tộc trong lòng loài người. Chuột chuột sẽ có kho thóc ăn không hết, được người ta nuôi dưỡng, còn mèo tộc thì sẽ biến thành thứ mèo thối, bị cả nhân gian xua đuổi!” Nói đến mấy chữ cuối, hắn nghiến răng ken két.
“Vậy thì hợp tác vui vẻ.” Chu Khả Nhi Lạt Điều thản nhiên đáp.
“Nhiệm vụ ta giao cho ngươi, thuê người bôi nhọ hình tượng mèo tộc trong mắt loài người, làm đến đâu rồi?” Chuột Tiên đột ngột hỏi.
“Yên tâm. Ngoài mấy con chuột tu luyện thành tinh như ngươi, ta còn hợp tác với một nhóm thần bí khác. Nhờ bọn họ, ta đã đổ hết mấy trò xấu của đồng loại ngươi lên đầu mèo: nào là trộm lạp xưởng treo, cào rách yên xe điện… gọi mèo hoang là chuột khổng lồ. Chưa kể các tội như cắn chết động vật quý hiếm, bắt chuột kém hơn chó, nửa đêm gào rú gây ồn, bậy bạ khắp nơi. Từng ấy đủ chứng minh việc chỉnh đốn lũ mèo hèn là chính nghĩa.”
“Chỉ có câu cuối là ta thích nghe. Lần này ta đến chủ yếu để báo cho ngươi một chuyện.” Chuột Tiên cắn một miếng đồ chơi xếp hình cũ Chu Khả Nhi Lạt Điều mang ra tiếp đãi, rồi nói tiếp: “Ngay hôm qua, mèo tộc đã mượn tay loài người phá vỡ quy tắc vong linh không được can thiệp nhân gian. Kẻ trực tiếp ra tay chính là người phụ nữ này. Sau này các ngươi phải chú ý đến cô ta.”
Nói xong, hắn khoanh chân ngồi xuống, nhập định, chiếu ý thức ra thực tại, tạo nên một hình ảnh động. Trong hình, rõ ràng là cảnh Vương Tiểu Man oai phong trừng phạt Đại Phun Cô.
Chu Khả Nhi Lạt Điều nhìn chằm chằm Vương Tiểu Man trong hình.
“Hiệp sĩ mèo, phải không? Ta倒 muốn xem… rốt cuộc cô có bản lĩnh lớn đến đâu.”
Chương 5: Cây lớn
Tiếng chuông điện thoại chói tai bất ngờ vang lên, giật Vương Tiểu Man khỏi giấc ngủ sâu. Cô dụi mắt, mặt mũi đầy vẻ cáu kỉnh, với tay bắt máy.
“Ồn chết đi được! Mới sáng sớm đã không cho người ta ngủ là sao hả?!” Cô gào lên nửa giận nửa mắng. Đến khi nhìn rõ người gọi là ai, giọng cô vẫn không hề dịu lại.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói lanh lảnh, dồn dập như súng liên thanh của bạn cùng phòng kiêm chị em thân thiết Tô Hiểu Hiểu:
“Sáng sớm cái gì nữa, bây giờ hơn chín giờ rồi đó! Mặt trời chiếu tới mông luôn rồi còn gì! Tiểu Man à, hôm qua chị đi đâu thế? Cả đêm không về ký túc xá, đến giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Không lẽ lén lút đi hẹn hò với bạn trai rồi à? Ơ mà khoan, chị đâu phải còn độc thân sao? Đã thoát ế rồi mà không chịu chia sẻ với chị em là sao? Mau khai ra coi, người thế nào để em còn thẩm định giúp cho!”
“Em…” Lời vừa ra đến miệng, Vương Tiểu Man đã khựng lại, không biết bắt đầu từ đâu. Chẳng lẽ nói rằng cô là từ hai tháng sau, đúng ngày trường nghỉ hè, quay về hay sao? Cô im lặng một lát rồi mới tiếp tục: “Bố mẹ chị đi du lịch, ở nhà có nuôi một con mèo mà không ai chăm, nên chị về thôi. Với lại mấy hôm nay trong trường cũng chẳng có việc gì.”
“Khoan đã, Vương Tiểu Man, chẳng phải chị từng nói bố chị dị ứng lông mèo, nên trong nhà không thể nuôi mèo sao?” Tô Hiểu Hiểu lập tức bắt được điểm đáng ngờ.
“Nuôi mèo không lông.” Vương Tiểu Man thản nhiên bổ sung.
“Chụp ảnh gửi qua đây xem nào.”
“Nó xấu lắm, sợ làm mấy đứa xấu khóc luôn. Vì sức khỏe tinh thần của các em, chị không gửi đâu.”
“Chị nói vậy em càng tò mò đó! Gửi cho mình em xem thôi có được không? Thần kinh em to lắm, dạo trước coi phim kinh dị với bạn trai mà còn chẳng sợ cơ.”
Vương Tiểu Man lập tức cảm thấy mệt mỏi từ tận đáy lòng. Một lời nói dối kéo theo vô số lời nói dối khác để che đậy, đến khi lỗ hổng ngày càng nhiều - hôm nay cô cuối cùng cũng thấm thía điều đó. Thế là cô vội pha trò, khéo léo lái sang chuyện khác:
“Này bạn học Tô, chị luôn cảm thấy ánh mắt bạn trai em nhìn người khác lạnh lẽo vô cùng. Xem phim kinh dị mà bình thản như thế, biết đâu lại là một kẻ biến thái tâm lý tiềm ẩn thì sao. Còn em, có thể ngồi xem cùng anh ta đến hết phim, sau này chưa chừng còn cùng anh ta lập thành một cặp sát thủ song hành ấy chứ!”
“Biết ngay là chị ghen tị vì tụi em rải cơm chó mà! Anh ấy yêu động vật lắm, lúc chăm mèo thì tập trung cực kỳ, dịu dàng cực kỳ. Vừa đẹp trai lại còn là đàn em có tính cách nhút nhát nữa. Vương Tiểu Man, nói xấu sau lưng người khác như vậy là sẽ ế cả đời đó nha!”
Chủ đề thành công chuyển sang bạn trai của Tô Hiểu Hiểu.
“Ế thì ế, một mình cũng sống tốt mà.”
“Không ăn được nho thì bảo nho chua chứ gì! Anh ấy còn mua cho em vé công chiếu bộ phim ngày mai do nam thần của em đóng nữa đó! Ghen tị chưa?”
“Phim đó là thảm họa, xem xong thế nào em cũng quay về than phiền đạo diễn làm lỡ dở diễn xuất đỉnh cao của thần tượng cho coi.” Vương Tiểu Man, người đã tận mắt chứng kiến cảnh bạn thân phát điên sau khi xem xong bộ phim ấy ở tương lai, dĩ nhiên biết rõ hơn ai hết.
“Tiểu Man à, chị có thể trông mong người khác được chút không hả? Chị cứ thế này thật sự sẽ không ai thèm đâu!”
“Thôi được rồi, bạn học Tô, chị còn chưa ăn sáng nữa, cúp máy nhé.”
Cúp điện thoại xong, Vương Tiểu Man bắt đầu lục tung tủ kệ tìm đồ ăn vặt. Không thu hoạch được gì, cô cầm điện thoại lên định đặt đồ ăn giao tận nơi, nào ngờ đúng lúc ấy chuông điện thoại lại vang lên.
Một số máy lạ.
Cô do dự một chút rồi vẫn nghe máy.
Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính của cảnh sát Chu Dân Duệ vang lên từ đầu dây bên kia:
“Bạn học Vương Tiểu Man, vụ điều tra chuyện cưa gãy cành cây trong khu nhà cô đã có manh mối rồi.”
“Tuyệt quá!” Mắt Vương Tiểu Man sáng lên. “Có thể xác nhận là do kẻ quay lén ngược đãi mèo làm không?”
“Tuy chưa tìm được chứng cứ trực tiếp, nhưng chúng tôi đã có thể khẳng định vụ này chắc chắn có liên quan đến hắn.”
“Thông qua lịch sử trò chuyện trong điện thoại của nghi phạm, chúng tôi phát hiện hắn từng âm mưu với một người dùng có biệt danh Tiên Phụ Hiệp Beta. Hai người bàn nhau cưa gãy cành cây lớn nhất trong khu nhà cô, rồi bắt một con mèo hoang treo lên đó, dụ những người có lòng tốt leo lên cứu. Đến lúc đó, cành cây không chịu nổi sức nặng sẽ gãy, khiến người rơi xuống bị thương hoặc thiệt mạng.”
“Thật là mất nhân tính… Vậy còn tên đồng phạm kia, các anh bắt được chưa?” Vương Tiểu Man hỏi. Chuyện này liên quan trực tiếp đến cô - nếu không rơi vào cái bẫy đó, cô cũng đã không sống lại hai tháng trước.
“Chưa. Người đó có bằng chứng ngoại phạm hoàn chỉnh. Trong khoảng thời gian ấy hắn luôn lái xe, không có thời gian gây án. Chỉ là không rõ vì sao đang lái thì đột nhiên quay đầu chạy ngược lại. Chi tiết tôi sẽ gửi ảnh chụp màn hình cho cô sau. Với tư cách người liên quan, cô có quyền được biết. Chào cô.”
Không lâu sau khi cúp máy, Chu cảnh sát gửi tới vài ảnh chụp đoạn trò chuyện riêng tư - chính là cuộc đối thoại giữa Ai Cũng Ghét Đại Phun Cô và Tiên Phụ Hiệp Beta.
Đọc tiếp: https://rurutruyen.blogspot.com/2026/02/hiep-si-meo-nho-bao-ve-ke-lang-thang.html