Hoan Yến

Kiếp trước, Tần Yến chết đúng đêm ta gả sang để xung hỉ cho hắn.

Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong thâm viện, phá nát mối nhân duyên giữa ta và Thái tử.

Lại càng hận hắn dựng tội danh, hại cả nhà ta.

Nhưng hóa ra -

Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu, là hắn.

Người nhẫn nhục chịu đựng, che chở cả tộc ta, cũng là hắn.

Vậy mà hắn đã chết.

Đường xuống Hoàng Tuyền lạnh lẽo, ta đốt cho hắn một ngọn lửa.

Biển lửa cuồn cuộn, ta nằm vào quan tài của hắn:

“Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân.

“Quan tài này tuy chật, nhưng đủ để chung gối.”

Mở mắt ra lần nữa, ta trọng sinh trở về bảy năm trước.

Bên giường, thiếu niên dung mạo tuấn tú buông mắt nhìn ta, dáng vẻ lười nhác, ánh nhìn lạnh lẽo:

“Chủ động lao vào lòng, tự dâng mình lên giường - chuyện này, Tô tiểu thư từ bao giờ mới thông suốt vậy?”

1

Sau khi trọng sinh, ta lại gặp thiếu niên quyền thế ngút trời, nhưng đoản mệnh, kết cục chẳng lành ấy.

Năm đó, Tô Minh Nhan vì muốn hủy hoại danh tiết của ta, đã cho ta uống thuốc mê rồi đưa thẳng tới giường của vị thiếu công tử mang tiếng xấu - Tần Yến.

Ta đưa đầu ngón tay khẽ chạm lên gương mặt Tần Yến.

Gương mặt ấy -

Không còn là vẻ cứng lạnh, khô héo khi vào quan tài.

Cũng không phải dáng gầy gò tái nhợt quấn quýt giường bệnh vì trúng độc.

Thiếu niên trước mắt dung mạo tuyệt trần, tựa như trong mộng.

Ta véo nhẹ lớp thịt mỏng nơi gò má hắn.

Da hắn trắng, ta gần như chẳng dùng lực, chỗ đó đã ửng đỏ.

Sắc mặt Tần Yến lập tức đổi khác.

“Tô tiểu thư có ý gì?” Hắn nắm ngược cổ tay ta, giọng trầm xuống, hơi thở lại hơi rối, “Ôm lâu thế còn chưa đủ, giờ còn động tay động chân?”

Bị hắn ấn đến đau, ta đành thu tay lại, nhưng ánh mắt thì vẫn không nỡ rời.

Ta nhìn hắn chăm chú.

Hắn khoác trường bào màu nguyệt bạch rộng rãi, vạt áo trước ngực không biết từ lúc nào đã bị ta đè nhăn nhúm.

Hắn thờ ơ vuốt phẳng, trông có vẻ vẫn bình tĩnh.

… Lạnh nhạt thật.

Lạnh nhạt đến mức không giống hắn về sau.

Thôi vậy.

Dù sao thì năm nay Tần Yến mới mười bảy tuổi.

Hắn còn chưa trở thành kẻ điên bạo liệt khuynh đảo thiên hạ kia.

Vẫn chỉ là con sói non chưa nếm mùi máu thịt mà thôi.

Ta chậm rãi cong môi, thưởng thức dáng vẻ tuổi trẻ của vị đại gian thần tương lai, cố ý trêu hắn:

“Tần thiếu công tử, ta đã tự dâng mình lên rồi, còn sợ gì động tay với chàng?”

Tần Yến hiếm khi khựng lại, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Có lẽ hắn không tin, đích nữ phủ Thái phó được thiên hạ khen là đoan trang thục nhã - lại có thể nói ra những lời phong tình như vậy.

Nhưng có gì là không thể?

Những gì người ngoài nhìn thấy, vốn dĩ đều là ta giả vờ.

Sống lại một đời, ta coi như nắm được chút tiên cơ. Trên đời này, người giỏi ngụy trang đâu chỉ mình ta?

Ví như người trước mắt -

Tần Yến trông như tuân thủ lễ giáo, khí chất thanh lãnh như trăng sáng.

Nhưng ta biết, hắn chỉ đang cố gắng đè nén bản tính phản nghịch của mình mà thôi.

Kiếp trước, hắn chỉ mất ba năm đã leo lên cao vị, thủ đoạn hiểm tuyệt.

Xuất thân của Tần Yến không tốt, từ nhỏ chịu đủ ánh mắt khinh miệt, lâu dần hình thành tính khí thất thường, cố chấp điên cuồng.

Thứ hắn ghét nhất, chính là những khuôn phép lễ nghi.

Ta từng bị hắn giam trong trạch sâu, hơn ba trăm ngày đêm.

Mỗi lần hắn nhìn ta, ánh mắt đều bệnh hoạn mà chăm chú, giống hệt con thú tham ăn không biết đủ, lúc nào cũng ủ mưu xé rách, gặm cắn, nuốt ta vào bụng.

Đó mới là con người thật của hắn.

Còn người trước mắt này?

Hừ, cũng giống như cái danh “đệ nhất tài nữ kinh thành” của ta -

Đều là giả cả.

Tần Yến nhìn ta hồi lâu.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo u ám.

Ta cong môi mỉm cười.

Nhẹ nhàng như gió xuân mưa bụi, âm thầm nắm thế thượng phong.

Cuối cùng, hắn là người quay mặt đi trước, giọng nhàn nhạt nhắc nhở:

“Tô tiểu thư đã rơi vào bẫy của người khác. Giờ còn không đi, e là không kịp.”

Lúc này ta mới tiếc nuối thu lại nụ cười, đưa mắt nhìn quanh.

Cái bẫy bẩn thỉu này, ta đương nhiên nhớ rõ.

Chính tay đứa muội thứ giả vờ làm thỏ trắng suốt hơn chục năm - Tô Minh Nhan - bày ra.

2

Năm ấy, ta vừa tròn tuổi cập kê, cha mẹ đều khỏe, gia tộc hưng thịnh.

Ta là đích trưởng nữ của phủ Thái phó.

Phụ thân dốc lòng bồi dưỡng ta, thơ họa văn chương, cầm kỳ xạ ngự, thứ gì cũng không bỏ sót.

Người đời đều khen ta dịu dàng đoan chính, trong ngoài vẹn toàn.

Ngay cả Thánh thượng cũng đã lộ ý muốn ban hôn ta với Thái tử, chỉ còn thiếu một đạo thánh chỉ.

Kiếp trước, ta thu liễm tính tình, từng bước trở thành khuôn mẫu của quý nữ thế gia.

Chỉ để sau này có thể làm một Thái tử phi không ai chê trách.

Nhưng đứa muội thứ từ nhỏ ngoan ngoãn dịu dàng của ta, dưới lớp vỏ yếu đuối thấp hèn ấy, lại cất giấu dã tâm cao hơn trời.

Nàng ta để mắt tới vị trí Thái tử phi.

Nàng ta muốn cướp.

Cuối cùng, Tô Minh Nhan nhân cơ hội cùng ta đến mừng thọ Tần lão phu nhân, đã chuốc mê ta rồi đưa thẳng tới bên gối Tần Yến.

Tần Yến xuất thân hèn kém, thanh danh chẳng tốt.

Ta mà ở chung một phòng với hắn, chuyện truyền ra ngoài, tất nhiên sẽ vấy bẩn cả người.

Thế nhưng -

Nước cờ này của Tô Minh Nhan, rốt cuộc vẫn là đánh giá thấp ta, cũng đánh giá thấp Tần Yến.

Tần Yến có phản cốt, ghét nhất bị người khác lợi dụng.

Cho nên kiếp trước, hắn không những không chạm vào ta, mà còn giúp ta.

Giờ nghĩ lại mới hay, thì ra từ năm ấy, hắn đã bắt đầu che chở ta rồi…

Ta có hai lựa chọn:

- Phá cục thoát thân, sau lưng lại dạy dỗ Tô Minh Nhan.

Dù sao một khi chuyện này ầm ĩ, sẽ liên lụy tới thể diện gia tộc.

- Hoặc là, tương kế tựu kế, quay ngược lại phản sát Tô Minh Nhan.

Khi đó, vì cố kỵ vinh nhục gia tộc, ta chọn cách thứ nhất.

Kết quả là Tô Minh Nhan được đà lấn tới, càng làm càng quá.

Vậy nên lần này…

Ta ngước mắt, mỉm cười với Tần Yến:

“Tần thiếu công tử, đã có người bày sẵn bẫy rồi, chi bằng chúng ta cứ ngồi uống chén trà chờ đợi. Có vài thứ sâu bọ, vẫn là bóp chết tại chỗ thì yên tĩnh hơn.”

Tần Yến nghe xong, ánh mắt như đang dò xét, giọng lại lười nhác mang theo ý thử:

“Tô tiểu thư không sợ dính dáng tới ta, sẽ bị kéo xuống bùn sao?”

Ta nâng chén trà trên bàn, khóe môi khẽ cong:

“Tần thiếu công tử, thôi đi. Chàng không đời nào kéo ta xuống bùn đâu.”

Ta cũng từng nghĩ, hắn sẽ nhốt ta trong vũng bùn ấy.

Nhưng về sau ta mới biết, thứ hắn cho ta, lại là mảnh đất sạch sẽ, dịu dàng nhất trên đời.

Tần Yến nhìn ta, bỗng nhiên đưa tay ra.

Hắn đưa tay chặn lại động tác chuẩn bị uống trà của ta.

“Tần thiếu công tử?”

Ta nghi hoặc.

Hắn nhàn nhạt đáp:

“Đừng uống chén này.”

“…Hả? Vì sao?”

“Trà nguội rồi.”

“À.”

Ta ngoan ngoãn đặt chén xuống.

Ta có bệnh dạ dày, đồ ăn thức uống nguội từ trước đến nay đều không đụng tới.

Im lặng chốc lát…

Bỗng nhiên, ta ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm hắn.

Kiếp trước, ta trúng thuốc, mê man bất tỉnh. Tần Yến cuối cùng đã dùng một chén trà lạnh tạt thẳng vào mặt ta để đánh thức.

Sau khi tạt tỉnh ta, hắn liền đuổi ta đi, giọng điệu hung dữ vô cùng.

Nhưng kiếp này thì sao?

Chén trà vẫn còn đó.

Hắn không tạt ta, không nạt ta, cũng không vội vã đuổi ta ra ngoài.

Vậy ta tỉnh lại bằng cách nào?

Ta thử nhúc nhích người, mới phát hiện chỗ ngang eo hình như có hơi đau.

Tần Yến sau khi làm đại gian thần ở kiếp trước, liền biến thành một con sói đói mê gặm xương thịt.

Còn ta thì nhầm ngọc quý thành cá mục, không nhìn ra điều tốt của hắn, chỉ thấy hắn gian ác tột cùng, một mực hận hắn, đương nhiên không chịu dễ dàng để hắn toại nguyện.

Hắn cầu không được, lại không nỡ ép ta, liền véo chặt eo ta, miệng hết tiếng này đến tiếng khác gọi ta là “Miệu Miệu”, giả bộ đáng thương, xin ta thương xót hắn.

Vậy nên, cảm giác đau quen thuộc nơi eo này…

Chẳng lẽ…

Hắn véo ta tỉnh dậy?

3

Nghi vấn dâng lên trong lòng, ta thử dò hỏi:

“Tần thiếu công tử, chàng ra tay nặng như vậy, ta sẽ đau.”

Nếu là Tần Yến của kiếp trước, nghe câu này của ta, nhất định sẽ đỏ mắt mềm giọng, lập tức dịu xuống.

Nhưng lúc này, u ám trong mắt Tần Yến không những không tan đi nửa phần, trái lại còn khẽ cười một tiếng:

“Lúc Tô Miệu tiểu thư mê say ngủ, trông như bị ác mộng, vừa khóc vừa cười.

“Ta vừa lại gần, nàng liền ôm chặt không buông.

“Ta muốn giãy ra, Tô Miệu tiểu thư lại ôm càng chặt hơn, còn khóc nói rằng…”

Giọng hắn hơi ngừng lại.

Tim ta cũng theo đó khẽ run lên:

“Ta… đã nói gì?”

Giọng Tần Yến rất trầm, nhưng nơi khóe môi lại nhếch lên một nụ cười châm biếm nhạt nhòa:

“Nàng nói, lúc sống không thể chung giường với ta, sau khi chết nhất định phải chung mộ.

“Nàng còn nói, đường Hoàng Tuyền lạnh lẽo, không cho ta đi một mình, nàng muốn theo cùng.”

Ta nhất thời không nói được lời nào.

Ánh mắt hắn chuyển sang chén trà trên bàn:

“Vốn định dùng trà lạnh tạt tỉnh Tô tiểu thư, nhưng nàng càng nói càng quá đáng, ôm cũng càng chặt, ta đành phải ra tay.

“Lực có nặng, nhưng cũng chỉ để Tô tiểu thư mau thoát khỏi cơn mộng mị.”

Ta nhìn hắn, nghiền ngẫm từng chữ trong lời hắn nói, vậy mà không tìm ra nổi một kẽ hở.

Hóa ra hắn không phải cố ý dịu dàng.

Là ta vô tình vô ý, làm xáo trộn diễn biến của kiếp trước.

Trong khoảnh khắc, một nỗi thất vọng lớn ập đến.

Ánh sáng mờ từ song cửa hắt vào gương mặt nghiêng của hắn, bao phủ cả con người hắn như mộng như ảo.

Khi hắn lại mở miệng, giọng nhẹ và chậm, mang theo sự xa cách nhàn nhạt, triệt để đập vỡ giấc mộng của ta:

“Lời nói trong mơ của Tô Miệu tiểu thư quả là thú vị, nhưng ta quý mạng lắm, chưa vội đi đường Hoàng Tuyền, cũng không dám phiền Tô Miệu tiểu thư bầu bạn.”

Ta gật đầu. Phải rồi, ai cũng quý mạng.

Không ai muốn chết.

Nhưng người quý mạng như hắn…

Kiếp trước lại chẳng sống nổi đến hai mươi lăm tuổi.

Ta đỏ hoe mắt, mỉm cười dịu dàng nhìn hắn:

“Ta hiểu rồi.

“Hôm nay Tần thiếu công tử đã giúp ta một lần, sau này ta nhất định ngày ngày cầu chúc Tần thiếu công tử sống lâu trăm tuổi, tránh tai miễn họa.”

Có lẽ vì ta nói quá chân thành, nên ngược lại khiến người ta khó tin.

Tần Yến nhìn ta chằm chằm, ánh mắt dò xét.

Ta không giải thích thêm, chỉ chỉnh lại y phục và búi tóc, dáng vẻ đoan trang, lặng lẽ chờ con mồi xuất hiện.

Ta biết, rất nhanh -

Tô Minh Nhan sẽ canh đúng thời điểm, dẫn theo Thái tử tới tìm ta.

Quả nhiên, chưa đầy nửa khắc, bên ngoài đã kéo tới một đám người đông nghịt, chặn kín cửa phòng Tần Yến.

Cửa chưa cài chốt, bọn họ dễ dàng xông vào.

Ngoài cửa, câu hỏi đầu tiên giả vờ ngạc nhiên, đương nhiên là từ miệng Tô Minh Nhan thốt ra:

“Chị? Vì sao chị lại ngủ trong phòng của Tần thiếu công tử?”

4

Sống lại một đời, ta nhìn Tô Minh Nhan bằng ánh mắt hoàn toàn khác.

Nàng tuy là thứ nữ, nhưng vì di nương mất sớm, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh mẫu thân ta, lớn lên cùng ta.

Mẫu thân ta chưa từng hà khắc với nàng. Ta thân là trưởng tỷ dòng chính, cũng luôn chăm sóc nàng, phàm là y phục trang sức, chưa bao giờ quên phần nàng.

Nhưng nàng rất ít khi mặc dùng những thứ chúng ta tặng.

Nàng thích mặc áo váy màu trắng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, trâm gỗ cài tóc, vòng ngọc đeo tay.

Nàng giỏi pha trà, mỗi lần nấu trà đều ngâm nga thơ của Trà Thánh:

“Không ham chén vàng, chẳng mộ ly ngọc;

Không ham sớm vào triều, chẳng mộ tối lên đài;

Chỉ mộ nước Tây Giang, từng chảy qua thành Kinh Lăng.”

Ta từng nghĩ nàng tính tình đạm bạc, không tranh với đời, nên mới không thích gấm vóc lộng lẫy.

Nhưng hóa ra không phải vậy.

Chỉ là từ nhỏ nàng đã hiểu rõ đạo lý phải tỏ ra yếu thế, giả nghèo trước mặt người khác mà thôi.

Nàng càng ngoan ngoãn hiểu chuyện, y phục càng giản dị, thì người khác lại càng thương xót nàng.

Huống chi -

Muốn xinh đẹp, phải mặc đồ tang.

Tô Minh Nhan chính là kẻ hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Nàng cho rằng như vậy sẽ khơi dậy lòng bảo hộ của Thái tử.

Nàng cho rằng Thái tử thật sự giống như lời đồn, là người ôn hòa lương thiện nhất thiên hạ.

Ta mỉm cười với Tô Minh Nhan:

“Vừa rồi muội nói gì?”

Có lẽ nàng không ngờ ta lại bình tĩnh đến vậy, nên biểu cảm cứng lại trong chốc lát.

Nhưng nàng đã giả vờ hơn mười năm, ván cờ hôm nay là thế tất phải thắng, đương nhiên không dễ dàng buối tay.

Sắc mặt nàng từ nghi hoặc chuyển sang kinh hãi phẫn nộ, đến cả mắt cũng đỏ lên, trông cứ như thật sự đau lòng vì ta:

“Chị! Chị say rượu thì nên về phòng khách nghỉ ngơi, sao lại có thể ngủ trong tẩm phòng của Tần Yến công tử?”

Chát!

Ta thẳng tay tát nàng một cái.

Nửa bên mặt nàng đỏ rực, thậm chí còn bị móng tay ta cào rách da, rỉ máu.

Nàng ngây người nhìn ta, không dám tin.

Những kẻ đứng xem xung quanh cũng lập tức im lặng.

Ta xoa xoa bàn tay:

“Muội dùng mắt nào thấy ta ngủ ở chỗ Tần thiếu công tử?

“Phụ thân mẫu thân ngày thường vẫn dạy chúng ta, ra ngoài làm khách phải cẩn lời giữ mực.

“Ta chỉ đến tìm Tần thiếu công tử mượn xem Xuyên Vực Chí, muội lại trước mặt mọi người rêu rao ta say rượu, dẫn người tới đây, mở miệng đã toàn lời hồ đồ.

“Muội là muốn làm hỏng thanh danh của ta - trưởng tỷ dòng chính - hay là muốn để phủ Thái phó mất mặt?

“Cái tát này, muội thấy có oan không?”

Ta đứng rất đường hoàng, không chút chột dạ.

Trong kế hoạch của Tô Minh Nhan, lẽ ra ta phải mê man bất tỉnh trong căn phòng này, mặc cho nàng ta bôi bẩn mới đúng.

Hoặc cho dù ta có tỉnh lại, cũng sẽ giống như kiếp trước, vì thể diện gia tộc mà nhẫn nhịn nhất thời, không vạch trần nàng ta trước mặt mọi người, không để chuyện tranh chấp tỷ muội bị phơi bày.

Nhưng lần này, ta đã chỉnh tề mọi thứ, ngồi ngay ngắn ở đây, chờ nàng ta tự chui đầu vào rọ.

Mọi người đâu có mù -

Ngay lúc này.

Trong phòng của Tần Yến, giường chiếu ngay ngắn gọn gàng.

Y phục của ta cũng chỉnh tề, không một nếp nhăn.

Những người tụ tập ở đây đều xuất thân từ cao môn thế tộc, những chuyện dơ bẩn trong thâm trạch, ai mà chưa từng thấy qua?

Chỉ cần ta hơi gợi mở, họ tự khắc sẽ nghĩ ra đầu đuôi.

Ta cố ý nói thẳng ra, chính là để những người trong giới thế tộc này hiểu rõ -

Bọn họ đều đã bị Tô Minh Nhan coi như quân cờ.

Từ nay về sau, họ sẽ không còn tin nổi một lời nào của nàng ta nữa.

Quả nhiên, ta lướt mắt nhìn quanh, sau khi nhận ra mình bị lợi dụng, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

Tô Minh Nhan bị ta tát một cái, trong mắt thoáng qua hận ý, nhưng chỉ trong nháy mắt, đã lại đổi thành dáng vẻ uất ức đáng thương, khiến người ta không khỏi xót xa.

Đáng tiếc, sẽ không còn ai lên tiếng giúp nàng ta nữa.

Mọi người lần lượt cáo lui, tản đi.

Xung quanh dần trở nên yên tĩnh.

Tô Minh Nhan mắt đỏ hoe, quay sang nhìn Thái tử:

“Điện hạ…”

Nàng muốn nói lại thôi.

Thái tử không đáp, chỉ bước tới trước mặt ta, hỏi:

“Miệu Miệu, tay có đau không?”

Tô Minh Nhan sững sờ nhìn Thái tử, cắn chặt môi.

Chắc hẳn nàng ta không ngờ, Thái tử vốn luôn ôn hòa ấm áp, đối với nàng ta lại càng quan tâm che chở, vậy mà lần này nàng bị ta đánh, khóc đến thê thảm như thế, Thái tử lại hoàn toàn làm ngơ.

Hắn chỉ hỏi ta có đau tay hay không.

Ta và hắn nhìn nhau, tựa như cách một kiếp người.

Thái tử Dung Ngọc, tài hoa đầy mình, dung mạo như sớm xuân, thanh nhã thoát tục.

Hôm nay hắn mặc một bộ lễ phục tím sẫm, hàng mày như núi, đôi mắt sâu thẳm vẽ nên gương mặt tuấn tú dịu dàng.

Người đời đều nói Dung Ngọc tính tình ôn nhuận, sau này ắt thành minh quân.

Kiếp trước, ta và hắn lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ.

Ta gánh trên vai vinh nhục của gia tộc, từng lập chí phải làm tốt vai trò Thái tử phi, rồi sau này là Hoàng hậu của hắn.

Ta từng nghĩ sẽ cùng hắn ngắm non sông tươi đẹp, thái bình thịnh thế.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều trở thành trò cười.

Ai có thể ngờ, người dịu dàng đến vậy, người vừa hỏi ta đánh người xong có đau tay hay không -

Sau này lại chính tay giết chết đệ đệ ruột của ta, tịch thu gia sản cả nhà ta, khiến họ Tô ta diệt môn?

Còn lúc này -

“Lòng bàn tay đỏ cả rồi.”

Dung Ngọc nâng tay ta lên, nhẹ nhàng xoa vài cái.

Trông như đang đau lòng cho ta.

Nghĩ mà buồn cười, đến tận bây giờ, ta vẫn không hiểu nổi vì sao ánh mắt dịu dàng của hắn lại có thể diễn chân thật đến mức đó.

Đầu ngón tay Dung Ngọc hơi lạnh, như tuyết tan đầu nguồn khe núi.

Đáng tiếc, thứ ta cần, là một đốm lửa có thể sưởi ấm ta.

Ta không vội rút tay về, mà ngẩng mắt, theo bản năng nhìn sang Tần Yến…

Ta muốn biết, hắn có để tâm không?

5

Từ đầu đến cuối, Tần Yến vẫn lặng lẽ ngồi đó, không nói một lời.

Nhưng ta nhận ra rất rõ, ánh mắt hắn đã trầm hơn lúc trước vài phần, thấp thoáng một vẻ lạnh lẽo cố chấp.

Có lẽ Tần Yến không vui.

Ta đang nghĩ có nên sang chào hắn một tiếng hay không.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng viện lại xuất hiện một bóng người quen thuộc đã lâu không gặp:

“Chị, chị không sao chứ? Sao ta vừa tới nhà họ Tần đã nghe toàn mấy lời đồn nhảm nhí? Có ai bắt nạt chị à?”

Người đến là đệ đệ ruột của ta, Tô Tự.

- A Tự còn sống.

Vừa nói, nó vừa nghi ngờ liếc Tô Minh Nhan một cái, hiển nhiên đã nghe qua chuyện vừa rồi.

Tô Minh Nhan cắn môi, có chút sợ Tô Tự, lại đem ánh mắt cầu cứu ném về phía Dung Ngọc.

Thấy vậy, Tô Tự bật cười lạnh:

“Tô Minh Nhan, ngươi nhìn Thái tử làm gì?

“Ngươi hại trưởng tỷ, chẳng lẽ Thái tử ca ca còn giúp ngươi sao?

“Thái tử ca ca từ trước đến nay luôn đặt tỷ ta lên hàng đầu, ngươi không biết à?”

Tô Minh Nhan vẫn còn cố cãi:

“Ta không có, ta không cố ý…”

“Hừ, có mưu tính hay không, trong lòng ngươi tự rõ.”

Mắng xong Tô Minh Nhan, Tô Tự quay sang Dung Ngọc, nở nụ cười rạng rỡ:

“Thái tử ca ca, huynh thương tỷ tỷ nhất mà, ta nói đúng chứ?”

Dung Ngọc cong môi cười:

“Ừ, A Tự nói không sai.”

Nghe xong, Tô Tự cười càng tươi hơn, như tranh công, còn hất cằm về phía ta.

Nó mặc một thân y phục đỏ rực như lửa, dây buộc tóc tung bay, đứng giữa gió thu, phóng khoáng tùy ý, tràn đầy khí chất thiếu niên.

Ta nhìn đệ đệ sinh động trước mắt, cổ họng bỗng nghẹn lại:

“A Tự, chuyện còn lại để về nhà rồi nói.”

Tô Tự xưa nay luôn nghe lời ta, ta đã lên tiếng, nó liền ôm kiếm, ngoan ngoãn gật đầu:

“Ừ, chị. Chị còn cần bao lâu? Mẫu thân bảo ta tới đón chị.”

Dung Ngọc cũng như mọi khi, tiếp tục diễn vai dịu dàng, ôn giọng gọi ta:

“Miệu Miệu, hôm nay nhiều việc, nàng cũng mệt rồi. Cô sẽ sai người đưa các ngươi về phủ.”

Ta nhìn gương mặt tưởng chừng dịu dàng ấy của Dung Ngọc.

Trong đầu lại hiện lên cảnh kiếp trước, hắn vì muốn lật đổ Thần vương, đã phái đệ đệ ta Tô Tự tới Nam Cương điều tra chứng cứ, rồi cố ý bày mưu khiến Tô Tự đơn độc một mình, cuối cùng bỏ mạng trong bụng rắn độc trùng độc nơi đất khách…

Ta thật muốn hỏi hắn -

Ngay lúc này, khi hắn thân thiết gọi đệ đệ ta là “A Tự”, trong đó có lấy nửa phần chân tâm hay không?

6

Kiếp trước.

Dung Ngọc dùng cái chết thảm của Tô Tự, vạch trần màn câu kết giữa Thần vương và Nam Cương.

Dung Ngọc đương nhiên là kẻ thắng.

Hắn cầm trong tay chứng cứ sắt đá mà Tô Tự dùng mạng đổi lấy, đứng giữa điện Kim Loan, giả vờ bi phẫn tột độ, rút kiếm chỉ thẳng Thần vương.

Hắn lừa được thiên hạ, cũng lừa được ta.

Sự thật là -

Trùng độc rắn độc, là do hắn thả.

Thiên la địa võng, là do hắn giăng.

Ngay từ đầu, hắn đã tính toán sẵn, muốn dùng mạng của Tô Tự làm bàn đạp cho con đường của mình.

Nhưng mà…

A Tự cũng lớn lên cùng hắn.

Từ nhỏ A Tự đã theo bên hắn, tôn kính hắn như tín ngưỡng, miệng gọi hắn là Thái tử ca ca.

A Tự khổ luyện kiếm thuật, là để thay hắn chém giết kẻ địch.

A Tự từ nhỏ học văn, là để thay hắn trị vì non sông.

Đó là A Tự trung thành không hai, đem cả sinh tử giao phó cho hắn.

Chẳng lẽ hắn lại dùng thủ đoạn như vậy, để chà đạp lên mạng sống của A Tự sao?

Ngày tin A Tự tử trận truyền về, ta còn chưa biết sự thật.

Ta khóc lóc cầu xin Dung Ngọc, xin hắn đưa thi thể A Tự trở về, đừng để nó cô độc chôn vùi nơi đất Nam Cương…

Khi ấy, Dung Ngọc cũng như vậy, dịu giọng gọi ta, nói với ta:

“Miệu Miệu, nàng mệt rồi, để cô đưa nàng về phủ trước.”

…Ta không hiểu vì sao Dung Ngọc không chịu đưa hài cốt của A Tự về.

Cuối cùng, vẫn là Tần Yến tìm đến ta:

“Ta đã tra ra nơi chôn xác đệ đệ nàng.”

“Dẫn ta đi.”

Khi ấy, ta và Tần Yến chưa hề thân thiết.

Ta không hiểu vì sao hắn lại giúp ta, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ bất kỳ một cơ hội nào.

Vì thế, ta đã lên ngựa của Tần Yến.

Suốt đêm rong ruổi, cuối cùng cũng đến được ngôi mộ hoang chôn A Tự, rồi mời người đào mộ khám nghiệm thi thể.

Đến lúc đó, ta mới hiểu vì sao Dung Ngọc không chịu đưa thi thể A Tự về kinh.

- Trên thi thể có bằng chứng hắn hại chết A Tự.

A Tự võ nghệ cao cường, độc vật Nam Cương thông thường căn bản không làm gì được nó.

Nguyên nhân cái chết của nó, là một nén dẫn hồn hương.

Đó là thứ độc dược Dung Ngọc chuyên dùng để khống chế tử sĩ.

Hắn vậy mà lại dùng nó lên người A Tự.

Chỉ là, Dung Ngọc không biết rốt cuộc là vì còn vương vấn điều gì.

Độc ác như hắn, người đã giết rồi, vậy mà lại không nỡ thiêu hủy thi thể A Tự.

Để rồi cuối cùng, vẫn bị ta lần ra toàn bộ sự thật.

May mà, sống lại một đời, thời gian vẫn còn kịp.

A Tự vẫn còn sống.

Nó sợ ta chịu ấm ức, nên đến đón ta về nhà.

Ngôi vị Thái tử của Dung Ngọc còn chưa vững, để lôi kéo phủ Thái phó, hắn vẫn phải tiếp tục đóng vai vị thần Phật dịu dàng độ hóa thế nhân kia.

7

“Miệu Miệu?”

Vị thần Phật giả tạo kia lại gọi ta.

Hắn nắm lấy tay ta.

Ta cau mày.

Là ta nhất thời sơ suất, suy nghĩ miên man, vậy mà lại thất thần ngay trước mặt Dung Ngọc.

“Ừ, đi thôi.”

Ta rút tay về, nhàn nhạt đáp một tiếng.

Ít nhất lúc này, vẫn chưa phải lúc xé toang mặt mũi với vị Thái tử điện hạ này.

Lòng bàn tay Dung Ngọc trống rỗng, hắn sững sờ nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ mất mát.

Ta liếc đi chỗ khác, coi như không thấy dáng vẻ bị tổn thương của hắn.

Thế nhưng, đúng lúc ta xoay người định rời đi, từ căn phòng phía sau lại vang lên một tiếng cười khẽ, mang theo mấy phần giễu cợt:

“Tô tiểu thư không vào lấy Xuyên Vực Chí sao?”

Là Tần Yến.

Hắn im lặng quá lâu, lâu đến mức tưởng như sắp bị tất cả mọi người quên lãng, rốt cuộc cũng mở miệng.

Ta dừng bước, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy song cửa cũ kỹ hắt ra từng tia sáng mỏng.

Dưới khung cửa, Tần Yến chống cằm nhìn ta, da trắng nhợt, sáng như trăng lạnh.

Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt như có móc câu, thanh tú đến gần như yêu dị:

“Xuyên Vực Chí ở gác nhỏ trong nội thất. Gác hẹp, người ngoài không được vào, Tô tiểu thư e là phải tự mình theo ta một chuyến rồi.”

Khỉ gió Xuyên Vực Chí!

Trời biết đất biết, hắn biết ta biết, câu nói đó vốn chỉ là lời ta bịa ra trước mặt mọi người để rửa sạch vết nhơ Tô Minh Nhan hắt lên người ta mà thôi.

Hắn thì hay rồi, rõ ràng muốn giữ ta lại thêm một lúc, lại không chịu nói thẳng.

Để ngăn ta đi cùng Thái tử, vậy mà còn lấy chuyện này ra làm cớ!

Thôi vậy, ta còn sợ hắn chắc?

Trong căn gác kín mít của Tần Yến có gì, ta còn rõ hơn ai hết.

Chẳng qua là treo đầy tranh vẽ ta mà thôi.

Sói con. Kẻ điên bệnh hoạn.

Ban nãy còn giả vờ lạnh nhạt, miễn cưỡng trông như người.

Giờ thì không nhịn được nữa rồi.

8

Ta theo Tần Yến đi vào nội thất.

Hắn đi trước, ta theo sau.

Cầu thang dẫn lên gác vừa hẹp vừa dốc.

Trước đó ta đã trúng thuốc của Tô Minh Nhan, bề ngoài trông như không sao, nhưng thực ra chân bước còn bủn rủn. Mới đi được mấy bậc gỗ, đã suýt nữa hụt chân.

Thật ra, dù có hụt chân, lăn xuống, thậm chí ngã chết, cũng chẳng có gì đáng sợ.

Dù sao kiếp trước trước khi chết, ta còn có thể ôm Tần Yến ngủ giữa biển lửa cuồn cuộn, chuyện này thì tính là gì?

Nhưng nhìn bóng lưng cao gầy thẳng tắp của thiếu niên phía trước, ta bỗng thấy hắn vẫn còn quá xa ta.

Ta muốn ôm hắn, muốn lại gần hắn.

Vì thế -

“Á.”

Lên đến bậc cuối cùng, ta cố tình hụt chân, khẽ kêu một tiếng.

Tần Yến quả nhiên lập tức quay người, kịp thời nắm lấy cổ tay ta.

Ta thuận thế ngã vào lòng hắn, vòng tay ôm chặt eo hắn, nghe thấy nhịp tim của hắn.

Ở nơi hắn không nhìn thấy, khóe môi ta cong lên, nở nụ cười đắc ý.

Thân thể Tần Yến rõ ràng cứng lại.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấu màn diễn vụng về của ta, từ đôi môi mỏng tràn ra một tiếng cười khẽ bệnh hoạn:

“Tô Miệu tiểu thư, ôm chặt thế này, không thấy bẩn sao?”

Câu này nghe quen tai.

Hắn từng hỏi ta một lần.

Kiếp trước, sau khi A Tự chết, hắn chủ động tìm đến ta, nói sẽ dẫn ta đi đến nơi A Tự chôn xác.

Thuật cưỡi ngựa của ta rất kém, chỉ có thể cùng hắn cưỡi chung một con.

Suốt đêm lên đường, gió thu lạnh buốt, ta run cầm cập vì lạnh. Tần Yến liền ném áo choàng của mình cho ta.

Ta vướng bận nam nữ khác biệt, cắn răng không chịu khoác áo choàng của hắn, hắn liền dùng giọng giễu cợt hỏi:

“Tô Miệu tiểu thư là chê ta bẩn sao?”

Đêm ấy, dưới ánh trăng, rõ ràng hắn đang cười, nhưng ánh mắt lại u ám lạnh lẽo.

Hắn là thứ tử do kỹ nữ ngoại thất sinh ra.

Nhà họ Tần là cao môn thế tộc, trải qua bốn triều phong vân, từng xuất quý phi, từng có tể phụ.

Thế nhưng mẫu thân của Tần Yến, lại chỉ là một hoa khôi chốn kỹ viện, đến chết cũng không được bước chân vào cửa Tần gia.

Trong kinh thành, không ít thế tộc lén mắng hắn là giống bẩn, nói hắn làm nhơ nhuốc môn phong nhà họ Tần.

Cũng vì thế, dù được nhận về, Tần Yến chưa bao giờ nhận được sự yêu thương của phụ thân.

Viện của hắn, hẻo lánh lạnh lẽo.

Cánh cửa của hắn, ai cũng có thể xông vào.

Chẳng ai coi Tần Yến ra gì.

Hắn lặng lẽ gặm nhấm hận ý trong bóng tối, cuối cùng lớn lên thành một kẻ điên bệnh hoạn.

Kiếp trước, sau khi hắn nói như vậy, ta không dám làm bộ nữa.

Ta mím chặt môi, khoác chặt áo choàng của hắn, ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn.

Hắn siết chặt dây cương cũng ôm chặt lấy ta. Ta được hơi ấm của hắn bao phủ, bên tai là tiếng gió rít và tiếng vó ngựa dồn dập, tim đập loạn nhịp, nhưng thân thể lại không còn lạnh nữa.

Kiếp này, hắn lại hỏi ta, có chê hắn bẩn hay không.

Ta ghé môi sát vành tai hắn, chậm rãi từng chữ một:

“Tần Yến, chàng không bẩn, chàng sạch sẽ hơn bất kỳ ai.

“Bẩn là cha chàng - ông ta làm ô uế thân thể mẹ chàng, cũng làm bẩn cả cuộc đời chàng.

“Bẩn là đám ngu xuẩn nịnh trên đạp dưới kia, đầu óc chúng sớm đã ngập đầy thứ dơ bẩn, cái miệng bẩn thỉu của chúng căn bản không xứng nhắc đến tên chàng.

“Tần Yến, tòa Tần phủ này không xứng với chàng. Rời đi sớm một chút, được không?”

Sau một khoảng lặng tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi…

Tần Yến bỗng vùi đầu vào hõm cổ ta, hơi thở nóng ấm, vừa như trêu chọc vừa như giễu cợt:

“Ha… Tô Miệu tiểu thư khen ta tốt đẹp như vậy, thế ta nên làm gì cho Tô Miệu tiểu thư đây?”

“Đơn giản thôi~”

Ta cười:

“Khi ta muốn giết người, ngươi làm dao cho ta.

Khi ta muốn cứu người, ngươi làm thuốc cho ta.

Khi ta muốn lấy chồng, ngươi làm lang quân của ta.”

Tần Yến nhìn ta chằm chằm, đồng tử khẽ run, đôi mắt phượng sâu thẳm:

“Dao của nàng, thuốc của nàng, và… lang quân của nàng?”

9

Dù Tần Yến có giả vờ thanh lãnh trầm mặc đến đâu, cốt tử bệnh hoạn kia vẫn không giấu nổi.

Trong đôi mắt ấy, rõ ràng cuộn trào những tình niệm điên cuồng.

Ta dứt khoát đưa tay đẩy cửa gác:

“Tần Yến, đừng giả nữa. Chẳng phải ngươi đã sớm để ý ta rồi sao? Trong này, cả căn phòng đều treo tranh vẽ ta, ta nói đúng chứ?”

Két - một tiếng, cửa mở ra.

Mà ta thì sững sờ -

Tranh đâu?

Không có lấy một bức chân dung của ta?!

Ánh chiều tà xuyên qua song cửa, sách vở xếp ngay ngắn, phủ kín các giá.

“Ơ… một năm nay là còn chưa vẽ à?”

Ta không nhịn được lẩm bẩm một câu, hơi ngượng ngùng quay đầu nhìn Tần Yến.

Chỉ thấy thiếu niên sắc mặt tái nhợt u uất kia khẽ nhướng mày, môi mỏng cong cười:

“Hóa ra Tô Miệu tiểu thư là muốn ta vẽ chân dung cho nàng, còn muốn treo đầy cả căn phòng này?”

“……”

Hiểu lầm to rồi.

Tần Yến lấy Xuyên Vực Chí từ trên gác xuống, đưa vào tay ta.

Ta nhận lấy, xoay người định đi.

Không ngờ Tần Yến bỗng kéo ta lại, nâng khuôn mặt ta lên. Khóe mắt hắn đỏ lên, ánh nhìn cố chấp bệnh hoạn, giọng nói mang theo mê hoặc câu người:

“Miệu Miệu cô nương đoán được tâm tư ta thế nào?

“Ta vẽ Miệu Miệu khắp căn phòng này, thì Miệu Miệu chính là của ta… được không?

“Ngày mai bắt đầu vẽ nhé, được chứ?

“Miệu Miệu, Miệu Miệu…”

10

Kẻ điên tuổi trẻ, vẫn là kẻ điên.

Tần Yến nói những lời tình thoại cuồng vọng, giữa môi răng không ngừng thì thầm tên ta.

Giọng nói dần khàn, ngữ điệu dần nhẹ.

Ta ngẩng mặt lên, thấy trong đôi mắt đen nhánh của thiếu niên đang cuộn trào dục niệm sâu như vực thẳm.

“Tần Yến, trước kia ngươi đúng là giỏi giả vờ.”

Ta áp môi lên má hắn, khẽ hôn rồi mổ nhẹ, sau đó nhanh chóng rời đi.

Tần Yến sững sờ trong chốc lát.

Rất nhanh, sắc đỏ nơi đuôi mắt hắn càng lúc càng đậm.

Khi mở miệng lần nữa, giọng hắn đã khàn đến không ra hình:

“Miệu Miệu cô nương là mèo nhỏ hóa kiếp sao?

“Câu mất lòng người rồi lại không chịu trách nhiệm?”

Hắn hỏi vừa bất lực vừa tủi thân, vừa卑微 lại vừa buông thả, mê loạn mà vẫn kiềm chế.

Ta chỉ cười không đáp, trêu chọc nhìn hắn.

Ta vẫn luôn không biết rốt cuộc Tần Yến để ý ta từ khi nào.

Giờ khắc này, hắn đã coi ta là vật riêng của hắn rồi sao?

Nếu vậy, hắn để mắt đến ta, hẳn là từ rất sớm…

11

Ta cẩn thận hồi tưởng.

Trước năm ta cập kê, giao tình giữa ta và Tần Yến đại khái chỉ có hai lần.

Lần đầu, là một ngày đông.

Năm đó, có một trận tuyết lành.

Ta dẫn thị nữ ra ngoài ngắm tuyết, vốn muốn tìm chỗ yên tĩnh, nào ngờ lại vô tình thấy Tần Yến.

Hắn đang bị mấy công tử thế gia đè xuống tuyết đánh mắng.

Ta vừa kinh vừa giận, lớn tiếng quát ngăn.

Mấy người kia nhận ra thân phận ta, nể mặt phủ Thái phó, cuối cùng cũng chịu thu tay tản đi.

Ánh mắt Tần Yến lạnh lẽo, thần sắc luôn căng chặt, cố chấp không chịu yếu thế.

Mãi đến khi những người đó đi xa, hắn mới rốt cuộc không gắng nổi nữa, ho khan mấy ngụm máu.

Máu đỏ sẫm rơi trên nền tuyết trắng, chói mắt đến rợn người.

Ta theo bản năng đỡ hắn một cái, lấy khăn tay đưa cho hắn, lại dặn thị nữ A Xuân đi tìm người giúp.

Nhưng Tần Yến chỉ loạng choạng một chút, rồi gắng gượng đứng thẳng lại trong gió tuyết:

“Không cần.”

Hắn cúi mắt nhìn tấm khăn lụa trong tay ta đã dính máu của hắn, nơi môi mỏng tràn ra một nụ cười lạnh tự giễu:

“Tô tiểu thư vẫn nên tránh xa hạng người như ta thì hơn, kẻo làm bẩn mình.”

Nói xong, hắn liền rời đi, bóng lưng cao gầy mảnh khảnh hòa vào sắc tuyết.

Đó là lần đầu tiên ta ghi nhớ dáng vẻ của hắn.

Cứng đầu, u uất, tàn nhẫn, cô độc.

Giống như một con thú đang ẩn mình.

12

Ta lớn lên cùng rất nhiều công tử, quý nữ thế gia.

Giao du thế tộc, đa phần đều đặt lợi ích lên trước.

Người ta khinh thường Tần Yến, tự nhiên càng không muốn đến gần hắn - đứa thứ xuất thân từ kỹ nữ, không chút hy vọng của nhà họ Tần.

Còn ta thì mang trên mình rất nhiều danh hiệu:

Đích trưởng nữ phủ Thái phó, đệ nhất tài nữ kinh thành, vị hôn thê tương lai của Thái tử.

Cho nên…

Ta luôn là người được vây quanh như trăng sao.

Còn Tần Yến, luôn là kẻ bị cô lập.

Thế tộc trong kinh cũng chỉ có mấy nhà, năm nào cũng yến tiệc rộn ràng, sớm muộn cũng chạm mặt.

Sau lần đó, ta lại nhìn thấy Tần Yến từ xa vài lần.

Hắn luôn lặng lẽ ngồi ở góc không ai chú ý, thản nhiên nhìn sự ồn ào nơi xa, trong đáy mắt thỉnh thoảng lóe lên chút khinh miệt.

Ta và hắn cũng từng có khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau.

Ta sẽ mỉm cười ra hiệu với hắn.

Còn hắn thì lạnh nhạt dời ánh nhìn đi.

Có kẻ sau lưng châm chọc hắn -

Nói gương mặt hắn câu hồn đoạt phách, giống hệt bà mẹ hoa khôi kia, vừa nhìn đã biết là phôi hạ tiện.

Ta nghe mà khó chịu.

Những lúc như vậy, cái danh “đệ nhất tài nữ kinh thành” của ta lại phát huy tác dụng.

Ta sẽ giữ dáng vẻ đoan trang hiền thục nhất, cười không lộ răng, lịch sự nhắc nhở bọn họ:

“Ngồi lê bàn chuyện người khác, vốn không phải việc của quân tử thục nữ, xin cẩn ngôn.

“Thay vì nói xấu sau lưng người, chi bằng tĩnh tâm tự xét lỗi mình.”

Có lúc ta phiền đến cực điểm, còn sẽ cong môi cười, uể oải kể cho bọn họ nghe:

“Nghe nói âm phủ có mười tám tầng địa ngục.

“Tầng thứ nhất, gọi là địa ngục nhổ lưỡi.

“Phàm kẻ gây chia rẽ, lắm mồm nhiều miệng, phỉ báng hại người, nói dối lừa gạt, sau khi chết đều bị đày vào tầng này. Tiểu quỷ sẽ banh miệng kẻ đó, dùng kìm sắt kẹp lưỡi, sống sượng nhổ ra… mà không phải nhổ một lần, mà là kéo dài ra, từ từ giật…”

Nói xong, ta mặt không đổi sắc, giả bộ nhàn nhã phe phẩy quạt uống trà.

Trời mới biết ta ghét tiếng ồn của bọn họ đến mức nào.

Trời mới biết mỗi ngày ta phải giả làm thục nữ hiền lương mệt mỏi ra sao.

Trời mới biết ta phiền đến mức muốn nhổ lưỡi bọn họ thế nào.

Chiêu này lúc nào cũng hiệu quả hơn những lời khuyên nhủ nhẹ nhàng.

Mỗi khi ta nói như vậy, xung quanh lập tức yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Chỉ có điều…

Dẫu thủ đoạn có hiệu quả đến đâu, đôi khi cũng sẽ có ngoài ý muốn.

Lần đó, sau khi nghe ta kể chuyện địa ngục nhổ lưỡi, mọi người đều thu liễm, im bặt.

Thế nhưng -

Sau lưng ta lại vang lên một tiếng cười khẽ, rất nhẹ.

Ta cẩn thận quay đầu lại…

Vậy mà lại thấy Tần Yến.

Không biết hắn đến từ lúc nào, đang đứng ngay phía sau ta, đôi mắt sâu thẳm nhìn ta, nửa cười nửa không.

Trên đời này, chẳng có gì xấu hổ hơn thế.

Khi ấy ta sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích:

“Tần thiếu công tử, ta không phải nói xấu sau lưng ngươi, ta chỉ là…”

Nhưng Tần Yến chẳng đợi ta nói xong, môi mỏng đã khẽ động, gọi tên ta:

“Miệu Miệu cô nương.”

Ta hơi ngẩn ra:

“Ừm?”

Hắn hỏi:

“Nếu địa ngục nhổ lưỡi là tầng thứ nhất, vậy mười bảy tầng phía sau là những địa ngục thế nào?”

Ta đáp:

“Tầng thứ hai là địa ngục kéo, tầng thứ ba là địa ngục cây sắt, tầng thứ tư là địa ngục gương nghiệp…”

Nói đến đó, ta mới nhận ra không ổn, vội vàng dừng lại.

Ta mang danh tài nữ kinh thành, lẽ ra phải đọc thánh hiền chi thư, bách gia chư tử.

Những chuyện địa ngục này là ta xem được từ dã sử tạp đàm.

Nói một câu thì không sao, nhưng nếu kể tiếp, nội dung quá mức âm u, thật chẳng hợp với thân phận của ta.

Ta hơi tức, lén trừng hắn một cái.

Uổng cho ta trước đó còn âm thầm che chở hắn, vậy mà hắn lại muốn hại ta?

Tần Yến chỉ cong cong khóe môi:

“Nếu có một ngày, được nghe Miệu Miệu cô nương kể trọn vẹn mười tám tầng địa ngục thì tốt biết mấy.”

Đó chính là hai lần giao tập giữa ta và Tần Yến trước khi ta cập kê.

Lần thứ nhất, ta bắt gặp hắn狼狈 giữa tuyết.

Lần thứ hai, hắn nhìn thấu lớp ngụy trang của ta trước mặt mọi người.

Vậy nên, con sói con này… chẳng lẽ từ khi đó đã để mắt tới ta rồi?

13

Hoàn hồn khỏi ký ức, mặt trời ngoài cửa sổ đã ngả về tây.

Ta rời khỏi vòng tay Tần Yến, cầm trong tay cuốn Xuyên Vực Chí hắn đưa, tiện tay lật mấy trang, tựa cửa cười nói:

“Tần Yến, có muốn biết tầng địa ngục thứ năm là gì không?”

Hắn rũ mắt nhìn ta, vừa mở miệng, âm cuối đã hơi nhấc lên:

“Sao, Miệu Miệu cô nương cuối cùng cũng chịu kể rồi?”

Ta lại nói:

“Cuộc săn thu tháng sau, ngươi và ta liên thủ. Nếu thắng được Dung Ngọc thái tử, ta sẽ kể cho ngươi nghe.”

Cuộc săn thu năm đó, sẽ có một vụ ám sát.

Dung Ngọc thái tử trong ván này lập công hộ giá, từ đó càng được thánh thượng sủng ái.

Nhưng kỳ thực, Dung Ngọc đã sớm biết kế hoạch của đám thích khách nước địch.

Hắn cố ý giấu kín không báo, chỉ để đổi lấy công lao cứu giá.

Còn thứ muội Tô Minh Nhan của ta, tâm địa càng độc ác. Trên đường tránh hiểm, nàng ta nhân lúc hỗn loạn đẩy ta về phía lưỡi đao của thích khách, muốn lấy mạng ta.

Là Tần Yến thay ta chịu một nhát đao, rồi trở tay giết chết tên thích khách đó.

Chỉ tiếc, trên lưỡi đao có độc…

Đến giờ ta vẫn nhớ rõ dáng vẻ y bào nhuốm máu của hắn.

Kiếp trước, chính nhát đao ấy khiến Tần Yến để lại bệnh căn.

Đến sau này, dù hắn quyền cao chức trọng, tìm khắp thiên hạ danh dược, cuối cùng vẫn không thể kéo dài thọ số.

Kiếp này -

Ta nhất định phải để Tô Minh Nhan và Dung Ngọc thái tử cùng nhau trả món nợ của nhát đao ấy!

Chỉ có điều…

Ta lại quên mất, Tần Yến là kẻ điên vốn rất tham lam.

Hắn ghé sát lại gần ta, cong môi cười:

“Miệu Miệu, thế vẫn chưa đủ.

“Nếu ta thắng hắn, nàng phải kể cho ta nghe vào đêm động phòng, trên giường hỉ mới được…”

14

Hơi thở ma sát của Tần Yến bên tai ta dâng lên từng đợt nóng bỏng.

Ta cười, gật đầu đáp:

“Được, nghe ngươi.”

Ôm sách men theo cầu thang đi xuống, ta nghe giọng Tần Yến vang lên từ phía sau:

“Ta bỗng nhiên có chút tin vào những lời mộng ngôn Miệu Miệu cô nương nói trước đó rồi.

“Miệu Miệu cô nương đột nhiên thay đổi, đối xử với ta tốt như vậy, là vì trong cơn ác mộng ấy có điều gì tiếc nuối sao?”

Ta quay đầu nhìn hắn, bao nhiêu chua xót, chỉ hóa thành một câu:

“Phải, trong mộng có rất nhiều tiếc nuối.”

Chỉ thấy Tần Yến lười biếng tựa vào cửa, nụ cười mê hoặc lòng người:

“Vậy thì quả thực không phải là giấc mộng đẹp.

“Nhưng ta đã mộng thấy Miệu Miệu hàng nghìn lần, còn Miệu Miệu mới chỉ mộng thấy ta một lần.

“Theo ta thấy, Miệu Miệu chi bằng gạt bỏ lo nghĩ, ăn uống tử tế, ngủ cho ngon, mơ thêm ta vài lần nữa.

“Biết đâu lần sau, sẽ là mộng đẹp.”

Sống mũi ta cay cay, không nhịn được gật đầu.

Ta biết hắn vẫn luôn nhìn ta, nhưng ta lại không dám đối diện ánh mắt nóng bỏng ấy, vội vàng đáp qua loa rồi nhanh chóng rời đi.

Ta sợ nếu ở lại thêm chút nữa, sẽ khóc đỏ cả mắt trước mặt hắn.

15

Kiếp trước, hắn cũng từng nói không ít lời tình thoại.

Chỉ là ta chưa từng tin, cũng hiếm khi đáp lại.

Ta đã thấy dáng vẻ hắn giết người, máu bắn đầy người.

Cũng đã thấy hắn mặt không đổi sắc chặt đứt tứ chi người khác, ngâm vào chum rượu để hành hình cực hình.

Vì thế, những lời tình của hắn, trong tai ta khi đó, càng giống lời điên.

Nhất là khi ta biết được thủ đoạn hắn trèo lên cao -

Tần Yến thuở nhỏ chịu đủ khinh nhục hành hạ, thương tích chồng chất.

Để ẩn mình chờ thời, hắn cố ý nhẫn nhịn không phát.

Nhưng thực ra từ bé hắn đã lén học văn, luyện kiếm, thu nạp nhân tài.

Hắn âm thầm dùng đủ loại thân phận hoàn toàn khác nhau, chuyên làm ăn với quyền quý trong kinh thành để vơ vét tiền tài.

Thiếu niên trông như hèn mọn bụi bặm ấy,

Ở nơi không ai hay biết, đã sớm tích trữ vàng ngọc chất đống.

Chỉ còn thiếu một cơ hội để một bước lên mây.

Cơ hội, lúc nào cũng có thể mưu tính.

Nhưng quãng đời còn lại của hắn, lại bị ta hủy hoại.

Vụ ám sát trong cuộc săn thu năm đó, hắn cứu ta có lẽ chỉ là tiện tay.

Ai ngờ nhát đao không đáng chú ý, nhưng chất độc lại chí mạng, chỉ vài năm sau đã đưa hắn đi gặp Diêm Vương.

Hắn quả thực là lỗ vốn thảm hại.

Những năm đầu, hắn còn có thể dựa vào thuốc men cầm cự, giả vờ như không có gì, ngang nhiên thao túng quyền thế trong triều.

Không ai nhìn ra sơ hở của hắn.

Còn ta, là vào năm phủ Thái phó thất thế, ta bị sung làm tiện tịch, mới bị Tần Yến mang đi.

Khi đó, ta cũng như phần lớn mọi người, không hề biết rằng đó thực ra đã là năm cuối cùng của đời hắn.

Ta bị hắn giam trong thâm viện, nghe thấy từ phòng hắn truyền ra những tiếng ho không kìm được, ngửi thấy mùi thuốc quanh quẩn mãi trong sân, lại nhìn thấy bộ y phục dính bẩn sau khi hắn nôn máu chưa kịp thay…

Khi ấy ta mới biết được bí mật của hắn.

Hắn cũng chẳng định giấu ta, thậm chí còn học được cách vin bệnh để đòi hỏi:

“Ta sắp chết đến nơi rồi, Miệu Miệu còn không chịu nói vài lời ngọt ngào dỗ ta sao?

“Vô tình thật đấy, nàng thích thái tử đến vậy à? Hừ, hắn chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu.

“Nghe người ta nói xung hỉ có thể kéo dài mạng sống, hay là… Miệu Miệu thử xung hỉ cho ta xem?

“Không đồng ý thì thôi, đừng có trừng ta bằng ánh mắt sắc như dao thế.

“Phủ đệ của ta là ăn thịt người à? Nàng gấp gáp muốn đi như vậy sao?

“Đợi ta chết rồi, ta sẽ thả nàng đi, được không?”

Thật ra giữa ta và thái tử, nhiều lắm cũng chỉ là tình nghĩa thanh mai trúc mã, chẳng thể gọi là yêu hay thích.

Huống chi từ khoảnh khắc ta biết chính thái tử hại chết đệ đệ ta, trong lòng ta đối với hắn chỉ còn lại hận thù.

Vậy mà Tần Yến rảnh rỗi là lại chua chát mỉa mai thái tử vài câu, vừa mỉa vừa quan sát sắc mặt ta.

Ta không tin Tần Yến thật sự để mắt đến ta, ta đoán hắn chỉ là không cam lòng.

- Không cam lòng bao năm mưu tính, cuối cùng lại hủy hết trong khoảnh khắc cứu ta.

Thế nên hắn mới giam ta trong thâm viện, bắt ta ở bên cạnh hầu hạ hắn, chỉ để thỏa mãn dục vọng cố chấp của mình.

Điều khiến người ta cạn lời nhất là…

Ta từ nhỏ lớn lên trong khuê phòng, trước khi phủ Thái phó suy bại, đến một vật nặng nho nhỏ ta cũng chưa từng nhấc.

Vậy mà hắn lại nhất quyết dạy ta luyện kiếm.

Thanh kiếm nặng chết người, ta cầm một lát là mỏi tay, giận dỗi ném xuống đất, không chịu luyện nữa.

Hiếm khi Tần Yến tỏ ra lạnh mặt trước ta:

“Đoản đao thì nàng chê ngắn, đao kiếm thì nàng chê nặng.

“Ám khí nàng chê ném không trúng, bắn cung lại kêu đau tay.

“Tay Miệu Miệu quý giá như vậy, rốt cuộc phải dạy cái gì, nàng mới chịu học?”

Ta lập tức cãi lại:

“Ta học mấy thứ đó làm gì? Giống ngươi, động một chút là giết người sao?”

Hắn cười, chắc là cười vì tức.

Bởi vì sau khi cười được hai tiếng, sắc mặt hắn đột ngột tái đi, nhíu mày ho dữ dội, thậm chí còn nôn ra một ngụm máu.

Ta cứ tưởng hắn cuối cùng cũng sẽ bỏ cuộc.

Nhưng sau khi gắng gượng qua đi, hắn lại thản nhiên lau sạch vết máu nơi khóe môi, bảo ta tiếp tục, còn cười tươi mà uy hiếp:

“Hôm nay Miệu Miệu mà còn không học được chiêu hái lá phi hoa, thì tối nay hầu ta tắm rửa, được không?”

Trong lòng ta chửi hắn là đồ điên.

Nhưng lời này của hắn lại luôn có tác dụng kỳ lạ.

Để khỏi phải hầu hắn tắm gội thay y phục, chịu nhục dưới thân hắn, cuối cùng ta vẫn học được không ít thứ.

Chỉ là dần dần, ta trơ mắt nhìn Tần Yến từ một công tử phong hoa tuyệt diễm, biến thành con thú bị dồn đến đường cùng, giãy giụa chờ chết.

Tay hắn ngày càng yếu.

Kiếm không cầm vững, cung cũng không kéo nổi.

Cuối cùng đến lượt ta cười nhạo hắn:

“Ngươi làm gian tác ác, dù ở địa vị cao thì sống còn có ý nghĩa gì? Đợi ngươi chết rồi, trên đời chẳng ai khóc cho ngươi đâu, bọn họ chỉ reo hò thôi.”

Tần Yến nhìn ta, hỏi ngược lại:

“Nàng cũng sẽ không khóc?”

Ta không cần nghĩ:

“Không.”

Hắn sững lại một thoáng, rồi chậm rãi bật cười khinh bạc:

“Ừ, vậy thì sống quả thật chẳng có gì thú vị.”

Ta liền nói tiếp:

“Vậy sao ngươi còn sống làm gì?

Đọc tiếp: https://rurutruyen.blogspot.com/2026/02/hoan-yen.html

Đăng nhận xét