Mẹ tôi 90 tuổi mà vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, bí quyết sống thọ của bà chỉ gói gọn trong một câu: “Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải vận động”
Mẹ tôi năm nay đã chín mươi tuổi rồi mà vẫn có thể tự lo cho bản thân. Bà bảo bí quyết sống thọ của mình chỉ có một câu, đó là - đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải đi lại vận động.
Mẹ tôi nói như vậy, và bà cũng sống đúng như vậy. Những người già khác suốt ngày chỉ nghĩ làm sao tăng cường vận động, làm sao rèn luyện thân thể. Còn mẹ tôi thì ngược lại, mỗi ngày đến cửa cũng chẳng bước ra, ngày nào cũng ở lì trong nhà, chẳng đi đâu cả.
Mẹ tôi không chỉ không vận động mà ngay cả việc nhà cũng không đụng tay vào. Bà thuê cho mình một người giúp việc theo giờ, mỗi ngày sáng mười giờ đến, chiều ba giờ về.
Mỗi ngày mẹ tôi chỉ ăn hai bữa. Bà nói người có tuổi rồi không ăn được quá nhiều, hai bữa là đủ. Người giúp việc đến nhà vào lúc mười giờ sáng để nấu cho bà một bữa sáng kiêm trưa. Trước ba giờ chiều, cô ấy lại nấu thêm cho mẹ tôi một bữa nữa, nấu xong thì tan ca.
Khoảng thời gian giữa hai bữa, người giúp việc sẽ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, đồ cần giặt thì giặt, đồ cần phơi thì phơi. Những việc ấy cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, loáng một lúc là xong.
Mẹ tôi sống một mình, trong nhà cũng không có nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, nên việc dọn dẹp rất dễ. Phần lớn thời gian, bà sẽ cùng người giúp việc ngồi ngoài ban công, vừa phơi nắng vừa chuyện trò.
Tuy cứ đến cuối tuần, mấy anh chị em chúng tôi đều về nhà mẹ để ngồi nói chuyện với bà, nhưng mẹ lại thích trò chuyện với người giúp việc hơn. Bà bảo nghe cô ấy kể chuyện quê nhà thú vị vô cùng.
Người giúp việc là người nông thôn, cùng chồng từ quê lên thành phố làm thuê kiếm sống. Mẹ tôi đặc biệt thích nghe cô ấy kể về những chuyện ở quê, với bà, đó là cả một thế giới vô cùng mới mẻ.
Mẹ tôi ở căn nhà lầu bộ trên tầng sáu, mỗi lần lên xuống cầu thang đều rất vất vả. Vì thế, mẹ đã mười năm không xuống lầu, ngày nào cũng sống theo kiểu cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước.
Mấy anh chị em chúng tôi lo mẹ ngày nào cũng không ra ngoài sẽ bị trầm cảm, nên tính đổi cho bà một căn nhà có thang máy. Thế mà bà nhất quyết không chịu, bảo tuổi này rồi còn bày đặt chuyển nhà làm gì? Không xuống lầu thì đã sao? Người già rồi không ra ngoài cũng chẳng vấn đề gì, ở nhà mới là thoải mái nhất.
Tôi nói với mẹ rằng ngày nào cũng ở trong nhà, chẳng đi đâu hết, lâu ngày sẽ không tốt cho sức khỏe. Mẹ liền vặn lại tôi: “Con rùa ngày nào cũng nằm im một chỗ, chẳng phải vẫn sống rất thọ đó sao?”
Tôi không cãi lại nổi mẹ, đành để bà tùy ý. Mỗi ngày mẹ ở nhà, chẳng phải làm gì, cuộc sống ung dung tự tại, thoải mái đến không gì bằng.
Mẹ tôi thích ngủ nướng, ngày nào cũng ngủ đến gần trưa mới dậy. Vệ sinh cá nhân xong xuôi thì người giúp việc cũng đã chuẩn bị bữa sáng xong, bưng tận tay cho bà.
Mẹ thích ngồi ngoài ban công ăn sáng, vừa ăn vừa ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ, nhìn những bóng người dưới mặt đất đang tất bật ngược xuôi.
Mẹ bảo mỗi khi nhìn thấy người khác bận rộn ngược xuôi, bà lại thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng, càng cảm nhận rõ cuộc sống nhàn nhã hôm nay thật chẳng dễ gì mà có được.
Hồi còn trẻ, cuộc sống của mẹ cũng rất vất vả. Bố tôi quanh năm đi công tác, hiếm khi ở nhà. Một mình mẹ vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc năm đứa con chúng tôi, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, chẳng lúc nào được ngơi tay.
Bởi vậy, cuộc sống thong thả bây giờ đối với bà chẳng khác nào thiên đường. Mẹ thường nói với chúng tôi rằng giờ bà đã già, con cái cũng đã lớn, cuối cùng cũng có thể dừng bước, sống một cuộc đời chậm rãi. Bà không ngốc đến mức bỏ mặc những ngày tháng dễ chịu ấy để chạy ngược chạy xuôi, tự hành hạ bản thân.
Người ta thường nói, tuổi càng cao thì càng phải vận động thường xuyên, người già kiên trì tập luyện mới có thể sống lâu hơn. Nhưng mẹ tôi lại dùng chính trải nghiệm của mình để chứng minh rằng sống chậm lại, ngày tháng ngược lại còn dài lâu hơn.
Mẹ nói, người có tuổi muốn sống lâu thì điều quan trọng nhất là tâm thái. Người già muốn trường thọ không nằm ở việc mỗi ngày đi được bao nhiêu bước, vận động được bao nhiêu lần, mà nằm ở một tâm thế bình ổn và một tinh thần vui vẻ.
Bà thường xuyên nói với chúng tôi rằng niềm vui mới là yếu tố số một của sự trường thọ. Mỗi lần chúng tôi than phiền công việc bận rộn, cuộc sống khó khăn, bà luôn kiên nhẫn khuyên nhủ rằng nhất định phải giữ cho lòng mình bình ổn, tuyệt đối đừng lo âu, bởi một khi con người rơi vào lo lắng thì bệnh tật rất dễ tìm đến.
Mẹ bảo hồi trẻ áp lực của bà còn lớn hơn chúng tôi nhiều, cũng mệt mỏi hơn nhiều. Nhưng bà chưa từng lo âu, bởi bà biết lo âu chẳng ích gì, ngược lại còn khiến cuộc sống ngày càng tệ hơn. Thay vì chìm trong lo lắng và tự dằn vặt, chi bằng sống tốt từng ngày. Theo thời gian, rồi sẽ có lúc hết cơn bĩ cực, ánh sáng cuộc đời cũng sẽ đến.
Mẹ tôi chưa bao giờ theo đuổi vật chất. Quanh năm suốt tháng, những gì bà mặc trên người đều là quần áo vải cotton. Dù quần áo đã giặt đến bạc màu, bà cũng không nỡ bỏ đi. Bà nói chỉ cần mặc thấy thoải mái là được, đẹp hay không chẳng quan trọng chút nào.
Mẹ đã dùng chính trải nghiệm của mình để nói với chúng tôi một đạo lý: con người khi về già, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải đi lại vận động, giữ được tâm trạng bình yên vui vẻ mới là phương thuốc trường thọ tốt nhất.
