Tống Niệm Vy sẽ không bao giờ quên buổi chiều hôm ấy.
Cô vừa dỗ hai cô con gái sinh đôi ngủ xong, bản thân còn chưa kịp ngả lưng thì mẹ chồng đã đẩy cửa bước vào phòng.
Đó là tuần cuối cùng của thời gian ở cữ. Ngoài cửa sổ, những tán cây ngô đồng đã ngả vàng. Niệm Vy tựa vào đầu giường, lưng vẫn đau âm ỉ, vết mổ trên bụng thỉnh thoảng lại nhói lên.
Hai bé sinh đôi được đưa ra bằng phương pháp mổ lấy thai. Bác sĩ từng nói thành tử cung của cô quá mỏng, sinh thường sẽ tiềm ẩn nhiều rủi ro. Trên cổ tay vẫn quấn đai bảo vệ vì viêm bao gân khiến mỗi lần bế con đều như đang nâng một vật nặng.
Mẹ chồng cô, bà Chu Ngọc Lan, đứng bên nôi trẻ em, cúi xuống nhìn hai đứa cháu gái rồi mỉm cười:
“Nhìn là biết giống người nhà mình, nét nào cũng thân thuộc.”
Nói rồi bà quay sang con dâu, giọng điệu nhẹ nhàng như đang bàn chuyện thời tiết.
“Niệm Vy này, hết ở cữ thì giao hai đứa nhỏ cho mẹ chăm nhé. Con cứ quay lại đi làm, lo việc của mình. Một đàn cừu cũng chăn, hai con cừu cũng chăn, nuôi chung có gì đâu mà vất vả.”
Niệm Vy thoáng sững người.
Một đàn cừu?
Cô nhìn xuống hai đứa con của mình.
Bên trái là bé Xoài Nhỏ, bên phải là bé Bánh Trôi. Hai sinh linh bé bỏng cộng lại còn chưa được 5kg. Cứ ba tiếng phải bú một lần, bú xong phải vỗ ợ hơi, rồi thay tã, rồi dỗ ngủ. Vòng lặp ấy diễn ra ngày này qua ngày khác, không phân biệt ngày hay đêm.
Quầng thâm dưới mắt cô đã đậm đến mức trang điểm cũng không che nổi. Tóc rụng từng nắm. Cơ thể yếu tới mức leo hai tầng cầu thang cũng thở dốc.
Vậy mà trong mắt người khác, chúng chỉ đơn giản là “hai con cừu”.
Niệm Vy nhìn nụ cười trên gương mặt mẹ chồng, bất giác cảm thấy sau vẻ hiền hòa ấy là một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình.
Bà Chu từ quê lên, ngồi xe khách suốt năm tiếng đồng hồ, mang theo một túi trứng gà nhà và hai con gà mái để bồi bổ cho con dâu.
Niệm Vy biết bà có ý tốt.
Nhưng nhiều khi, ý tốt và sự tổn thương lại tồn tại cùng lúc.
“Mom à...” cô cố giữ giọng bình tĩnh, “Chăm hai đứa nhỏ thật sự không dễ đâu.”
“Có gì mà không dễ?”
Bà Chu khoát tay.
“Hồi trước bố mẹ đi làm xa, một mình mẹ nuôi ba anh em nó, còn phải trồng trọt, nuôi lợn, cơm nước đủ thứ. Giờ chỉ có hai đứa trẻ thôi mà. Mấy đứa trẻ bây giờ đúng là yếu đuối quá.”
Niệm Vy siết chặt mép chăn.
Yếu đuối.
Lại là từ đó.
Từ lúc mang thai đến nay, cô đã nghe quá nhiều lần.
Nghén nặng không ăn nổi là yếu đuối.
Mang thai bảy tháng vẫn đi làm là làm màu.
Mổ đẻ xong không muốn bế con là yếu đuối.
Phục hồi chậm sau sinh cũng là yếu đuối.
Cô hít sâu một hơi, cố nuốt cơn bực bội xuống.
“Anh ấy biết chuyện này chưa?”
Bà Chu vừa thu dọn đống tã bên cạnh nôi vừa đáp:
“Mẹ gọi điện nói với nó rồi. Nó bảo cứ nghe mẹ. Con nghĩ xem, nuôi hai đứa nhỏ tốn bao nhiêu tiền sữa, tiền bỉm? Nếu con không đi làm thì chỉ trông vào lương của nó sao đủ nuôi cả nhà?”
Lời nói ấy đánh trúng nỗi lo lớn nhất trong lòng Niệm Vy.
Tiền nhà, tiền xe, chi phí tăng gấp đôi vì hai con.
Cô không phải không muốn đi làm.
Cô chỉ không nỡ rời xa hai đứa trẻ còn chưa đầy tháng tuổi.
Thế nhưng hoàn cảnh gia đình thực sự đang khó khăn. Tháng trước, chồng cô là Trần Húc Đông vừa bị công ty cắt giảm nhân sự. Dù đã nhanh chóng tìm được việc mới nhưng mức lương giảm gần 30%.
Niệm Vy không đáp ngay.
Cô lặng lẽ nhìn hai con đang ngủ say trong nôi.
Bé Xoài Nhỏ khẽ chu môi.
Bé Bánh Trôi nắm chặt bàn tay nhỏ đặt bên má.
Hơi thở của các con nhẹ như lông vũ, nhưng mỗi nhịp thở ấy đều khiến trái tim người mẹ đau nhói.
Cô cầm điện thoại lên, nhắn cho chồng:
“Mẹ anh muốn lên chăm con để em đi làm sau khi hết ở cữ. Anh tự chọn đi. Là mẹ anh chăm hay em chăm?”
Gửi tin nhắn xong, cô tắt màn hình.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Chỉ còn tiếng thở khe khẽ của hai đứa trẻ và âm thanh xe cộ vọng từ ngoài đường.
Mẹ chồng đang ở bếp hâm canh, tiếng bước chân vang lên đều đều như thể mọi chuyện đã được quyết định sẵn.
Điện thoại rung.
Tin nhắn trả lời đến.
Đó là một đoạn ghi âm của Trần Húc Đông.
Niệm Vy chần chừ vài giây rồi mở lên.
“Vợ à, mẹ anh cũng có ý tốt thôi, em đừng nghĩ nhiều quá. Ở quê mẹ chẳng có việc gì làm, lên giúp mình chăm con chẳng phải tốt sao? Hai người cùng chăm chắc chắn đỡ hơn em một mình. Sức khỏe em giờ cũng chưa ổn, cứ để mẹ hỗ trợ rồi em đi làm trước. Sau này con lớn hơn thì tính tiếp. Anh kẹt ở giữa cũng khó xử lắm, em thông cảm cho anh nhé.”
Không một câu hỏi:
“Em đã thực sự hồi phục chưa?”
Cũng không một lời:
“Em có nỡ xa con lúc này không?”
Trong những lời anh nói chỉ có “mẹ có ý tốt”, “đừng nghĩ nhiều”, “anh khó xử”.
Niệm Vy bất giác bật cười.
Cô nhớ lại những tháng ngày mang thai.
Khi thai được bảy tháng, bụng đã lớn đến mức đi lại khó khăn. Một bé ngôi đầu, một bé ngôi mông. Bác sĩ cảnh báo thai đôi có nhiều rủi ro và khuyên cô nhập viện sớm để theo dõi.
Ngày hôm đó cô đi khám thai một mình.
Bởi chồng đang tăng ca.
Cô nhớ ngày lên bàn mổ.
Mũi tiêm gây tê xuyên vào cột sống khiến cô đau đến toát mồ hôi lạnh.
Ngoài phòng phẫu thuật, chồng cô vẫn đang nghe điện thoại công việc.
Cô nhớ những đêm mất sữa.
Hai đứa trẻ thay nhau khóc.
Cô vừa pha sữa vừa khóc theo.
Còn anh ngồi bên cạnh chơi điện thoại rồi buông một câu:
“Em tự quyết định sinh mà, đừng làm như anh ép em vậy.”
Những điều ấy, cô chưa từng kể với ai.
Bạn bè đều nghĩ cô có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Chồng có công việc ổn định.
Bố mẹ chồng khỏe mạnh.
Sinh đôi tuy vất vả nhưng là niềm vui nhân đôi.
Trên mạng xã hội, cô chỉ đăng ảnh đáng yêu của hai con.
Hôm nay bé Xoài Nhỏ biết cười.
Ngày mai bé Bánh Trôi bú ngoan.
Không ai biết đằng sau những bức ảnh ấy là bao nhiêu nước mắt và sự tủi thân.
Và rồi câu nói:
“Một đàn cừu cũng chăn, hai con cũng chăn.”
Giống như một cây kim nhọn.
Nó đâm thủng lớp vỏ mạnh mẽ mà cô đã cố gắng gìn giữ suốt thời gian qua.
Điện thoại lại rung.
Lần này là tin nhắn thoại thứ hai của chồng.
“Vợ à, em không giận anh vì chuyện này đấy chứ? Mẹ anh từ xa lên đây, em nhường bà một chút được không? Người lớn tuổi chỉ muốn tốt cho con cháu thôi. Nếu em không nhận tấm lòng ấy thì bà sẽ buồn. Coi như giúp anh một việc, để mẹ lên chăm con cho em đỡ cực, không phải tốt hơn sao?”
Niệm Vy gõ một dòng tin nhắn.
Rồi xóa đi.
Lại gõ thêm một dòng khác.
Cuối cùng cũng xóa.
Rất lâu sau, cô chỉ gửi lại hai chữ:
“Được thôi.”
Cô không nói mình đồng ý điều gì.
Cũng không nói tiếp theo sẽ làm gì.
Nhưng có những lúc, sự im lặng mới chính là câu trả lời đáng suy nghĩ nhất.
Niệm Vy chỉ lặng lẽ tắt điện thoại.
Cô vén chăn bước xuống giường. Cơ thể vẫn còn yếu sau ca sinh mổ, vùng bụng chưa lấy lại được sức lực như trước. Một tay vịn tường, cô chậm rãi đi đến chiếc nôi cạnh giường rồi cúi người bế bé Xoài Nhỏ vừa thức giấc.
Gương mặt đứa trẻ nhăn lại, đôi môi nhỏ vô thức mấp máy tìm hơi sữa.
Niệm Vy áp con vào ngực.
Nhịp tim bé xíu truyền qua lớp quần áo mỏng manh, đập nhè nhẹ lên lồng ngực người mẹ.
Cô nhắm mắt.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Đúng lúc ấy, mẹ chồng bưng bát canh gà bước vào.
Nhìn thấy con dâu đang khóc, bà khẽ chau mày:
“Con lại khóc nữa à? Mẹ nói bao nhiêu lần rồi, ở cữ mà khóc nhiều hại mắt lắm. Có chuyện gì đáng khóc đâu? Mẹ có bỏ mặc mẹ con con đâu. Chẳng qua bảo con đi làm lại thôi chứ có ai cướp con của con đâu.”
Niệm Vy không tranh cãi.
Cô chỉ đổi tư thế bế con, khẽ quay mặt đi để những giọt nước mắt rơi xuống gối thay vì rơi trước mặt đứa trẻ.
Ba ngày tiếp theo, cô gần như không nói chuyện với Trần Húc Đông.
Không phải giận dỗi.
Mà là thật sự không biết phải nói gì.
Cuộc sống của cô bị chia thành vô số mảnh vụn kéo dài ba tiếng đồng hồ: cho bú, vỗ ợ hơi, thay tã, dỗ ngủ.
Hai đứa trẻ thay phiên nhau cần mẹ.
Khoảng thời gian ít ỏi còn lại, cô phải tự lo bữa ăn, rửa bình sữa, tiệt trùng đồ dùng, giặt giũ quần áo.
Mẹ chồng đến sống cùng đúng là có giúp đỡ việc nhà. Bà nấu cơm, giặt đồ, dọn dẹp.
Nhưng giữa kinh nghiệm nuôi con cách đây ba mươi năm và việc chăm trẻ sơ sinh hiện đại lại tồn tại một khoảng cách rất lớn.
“Có cần đúng ba tiếng cho bú một lần không? Nó khóc thì cho ăn, không khóc thì thôi. Ngày xưa ai chẳng nuôi thế.”
“Sữa pha chênh một muỗng cũng có sao đâu. Trẻ con đâu mong manh đến thế.”
“Bỉm cả buổi sáng thay một lần là được rồi. Mỗi tháng tốn cả đống tiền vào mấy thứ này, phí quá.”
Mỗi lần Niệm Vy nhẹ nhàng góp ý, câu trả lời cô nhận được vẫn luôn giống nhau:
“Con cầu kỳ quá.”
“Thanh niên bây giờ đúng là khó chiều.”
“Mẹ nuôi lớn ba đứa con rồi, chẳng lẽ còn ít kinh nghiệm hơn con sao?”
Cô từng cố giải thích rằng quan điểm nuôi dạy trẻ ngày nay đã khác trước.
Rằng sữa pha sai tỷ lệ có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bé.
Rằng thay tã quá ít dễ gây hăm đỏ và tổn thương da.
Nhưng mọi lời giải thích đều như rơi vào khoảng không.
Mẹ chồng luôn gật đầu:
“Ừ, mẹ biết rồi.”
Thế nhưng sau đó vẫn làm theo cách cũ.
Tối ngày thứ ba, khi thay tã cho bé Bánh Trôi, Niệm Vy giật mình phát hiện vùng da mông của con đỏ ửng một mảng lớn.
Một vài chỗ đã trầy xước, rịn nước.
Tay cô run lên vì xót con.
Bế đứa trẻ đến trước mặt mẹ chồng, cô lo lắng hỏi:
“Mẹ nhìn xem, da con bé bị thế này rồi.”
Bà Chu chỉ liếc qua rồi đáp:
“Không sao đâu, bôi ít phấn rôm là hết.”
Niệm Vy không nói thêm lời nào.
Cô mở ngăn kéo lấy kem chống hăm, cẩn thận bôi từng chút lên da con gái.
Động tác nhẹ đến mức như đang chạm vào cánh hoa.
Bánh Trôi đau quá nên khóc thét.
Tiếng khóc mỏng và sắc, từng nhịp như kim châm vào tim người mẹ.
Đêm hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, Niệm Vy một mình ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Cô co hai chân vào trong bộ đồ ngủ, ôm lấy đầu gối.
Rồi gọi điện cho mẹ ruột.
“Alo mẹ...”
Giọng cô khàn đặc.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó, bà Phương Huệ Lan khẽ hỏi:
“Con gái của mẹ, có phải con đang tủi thân lắm không?”
Chỉ một câu nói ấy thôi.
Bao cảm xúc bị dồn nén suốt nhiều tháng trời lập tức vỡ òa.
Niệm Vy bịt miệng bật khóc.
“Con nhớ mẹ...”
Bà Phương không hỏi thêm bất cứ điều gì.
Không bảo con gái cố nhịn.
Không khuyên phải nghĩ cho đại cục.
Không nói vì gia đình mà chịu đựng.
Bà chỉ đáp:
“Gửi địa chỉ cho mẹ. Ngày mai mẹ lên.”
Niệm Vy vừa khóc vừa gật đầu liên tục.
Đến khi cuộc gọi kết thúc, cô mới nhớ rằng người ở đầu dây bên kia hoàn toàn không nhìn thấy.
Sau đó, cô ngồi rất lâu trong bóng tối.
Tấm rèm cửa chưa kéo kín, ánh đèn đường hắt vào phòng một vệt sáng nhàn nhạt.
Bất giác, cô nhớ lại ngày mới kết hôn.
Khi ấy, mẹ từng nói riêng với cô một câu:
“Con gái à, nếu có ngày nào đó con cảm thấy không thể tiếp tục được nữa thì đừng cố chịu đựng. Con mãi mãi là con của mẹ. Nhà mình lúc nào cũng có chỗ cho con trở về.”
Khi ấy cô chỉ cười.
Cô nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ cần đến câu nói đó.
Nhưng bây giờ...
Cô không còn chắc nữa.
---
Tối ngày thứ tư, Trần Húc Đông trở về nhà.
Lúc anh mở cửa bước vào, Niệm Vy đang bế cả hai đứa con trên tay.
Hai bé cùng khóc.
Cô chỉ còn cách đi đi lại lại trong phòng khách để dỗ dành.
Mẹ chồng đang rửa bát trong bếp.
Tiếng nước chảy và tiếng bát đĩa va chạm vang lên liên tục, không rõ là bà không nghe thấy tiếng trẻ khóc hay cố tình làm ngơ.
“Anh về rồi đây.”
Húc Đông thay giày, bước vào phòng khách.
Anh nhìn hai đứa trẻ đang quấy khóc rồi đặt cặp công việc xuống ghế sofa.
“Ngày hôm nay đi làm mệt quá.”
Giọng điệu rất bình thường.
Niệm Vy nhìn chồng.
Anh mặc chiếc sơ mi mới, tóc vuốt gọn gàng, trông đầy sức sống.
Công việc mới tuy lương thấp hơn trước nhưng môi trường khá tốt. Gần đây mỗi lần về nhà, trên gương mặt anh luôn có cảm giác hài lòng vì nghĩ mình đang cố gắng kiếm tiền cho gia đình.
“Anh ăn tối chưa?”
Niệm Vy hỏi.
“Ăn ở công ty rồi.”
Anh không hỏi vì sao con khóc.
Không hỏi vợ đã ăn gì chưa.
Cũng không hỏi hôm nay cô có được ai giúp đỡ hay không.
Nói xong, anh đi thẳng vào phòng ngủ, mở máy tính xử lý email công việc.
Niệm Vy đứng giữa phòng khách.
Trên tay là hai đứa trẻ đang khóc.
Bỗng nhiên cô thấy khung cảnh trước mắt giống một vở hài kịch đen đầy chua chát.
Cô bước vào phòng ngủ.
Đứng phía sau chồng.
Giọng bình tĩnh đến lạ:
“Anh có nghe câu mẹ anh nói không?”
Húc Đông quay lại:
“Câu nào?”
“Câu ‘một đàn cừu cũng chăn’. Mẹ anh nói chăm con cũng giống chăn cừu, muốn em nhanh chóng đi làm lại.”
Anh cau mày.
Đó là biểu cảm mà Niệm Vy đã quá quen thuộc.
Biểu cảm của người cho rằng đối phương đang làm quá mọi chuyện.
“Chỉ là câu nói đùa thôi mà. Em đừng nghiêm trọng hóa vấn đề. Mẹ anh nói chuyện hơi khó nghe thật, nhưng bà không có ý xấu. Em rộng lượng một chút không được sao?”
“Bà thay tã cho Bánh Trôi bốn, năm tiếng mới thay một lần. Da con bị loét rồi.”
“Thì em cứ từ từ nói với mẹ.”
“Em nói rồi. Nhưng mẹ không nghe.”
“Vậy để anh nói.”
Giọng Húc Đông bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Có mỗi chuyện đó thôi mà. Anh đi làm cả ngày đã đủ mệt rồi, về nhà còn phải giải quyết những chuyện lặt vặt này nữa. Em không thể để anh bớt lo một chút được sao?”
Niệm Vy nhắm mắt.
Hít sâu ba lần.
Đó là cách cô học được từ bảng đánh giá nguy cơ trầm cảm sau sinh.
Trong bảng câu hỏi ấy có một mục:
“Bạn có thường xuyên muốn khóc không?”
Lần nào làm bài kiểm tra, cô cũng đạt mức điểm cao nhất.
Một lúc sau, cô mở mắt.
Giọng nhẹ như khói:
“Được thôi.”
“Từ ngày mai, con em sẽ tự chăm.”
“Nếu mẹ anh muốn ở lại thì giúp em nấu cơm, giặt giũ.”
“Còn nếu không muốn thì có thể về quê.”
Húc Đông nhìn cô vài giây.
Môi khẽ động như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Có lẽ anh nghĩ cô chỉ đang nói trong lúc nóng giận.
Trước đây cô cũng từng như vậy.
Bực bội một lúc rồi lại tự xoa dịu bản thân, sau đó mọi chuyện đâu lại vào đó.
Nhưng lần này...
Đã khác rồi.
---
Sáng sớm hôm sau, bà Phương Huệ Lan đến.
Khi mở cửa, Niệm Vy nhìn thấy mẹ đứng trước hiên nhà với hai chiếc vali lớn.
Trên tay bà còn xách theo một túi thịt bò kho mà con gái thích cùng ít khoai lang khô tự làm ở quê.
Chiếc áo khoác xanh đã bạc màu vì giặt nhiều lần.
Mái tóc cũng bạc hơn lần gặp trước.
Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn là những điều Niệm Vy quen thuộc nhất:
Sự xót xa.
Nỗi lo lắng.
Và bản năng của một người mẹ luôn sẵn sàng đứng ra bảo vệ con gái khi thấy con mình chịu thiệt thòi.
“Mẹ...”
Niệm Vy vừa gọi một tiếng thì mắt đã đỏ hoe.
Bà Phương đặt hành lý xuống.
Không hỏi han dài dòng.
Không trách móc.
Không dò xét.
Bà chỉ bước tới, kéo con gái vào lòng rồi ôm thật chặt.
Trong vòng tay ấy, Niệm Vy ngửi thấy mùi nước giặt quen thuộc.
Ngửi thấy hương vị của quê nhà.
Và hơn hết, cô ngửi thấy cảm giác an tâm mà bấy lâu nay mình đã thiếu mất:
“Không sao đâu, có mẹ ở đây rồi.”
Niệm Vy cuối cùng cũng không kìm được nước mắt.
Đúng lúc ấy, bà Chu Ngọc Lan từ trong bếp thò đầu ra.
Nhìn thấy bà Phương Huệ Lan đứng ở phòng khách, nụ cười trên gương mặt bà thoáng khựng lại, nhưng chỉ trong chớp mắt đã được thay bằng vẻ niềm nở quen thuộc.
“Ôi, chị thông gia đến rồi à? Sao không báo trước một tiếng để Húc Đông ra bến xe đón?”
Bà Phương mỉm cười.
Một nụ cười lịch sự nhưng có khoảng cách.
“Không sao đâu, tôi tự đến được. Con gái tôi chịu nhiều áp lực như vậy, là mẹ, tôi không thể không lên xem thế nào.”
Giọng bà rất nhẹ.
Nhưng ai ngồi đó cũng hiểu ý nghĩa phía sau câu nói ấy.
Nụ cười trên mặt bà Chu dần biến mất.
Khóe môi khẽ giật giật rồi bà quay người trở lại nhà bếp.
Chẳng mấy chốc, tiếng bát đũa va vào nhau vang lên liên hồi, lớn hơn bình thường rất nhiều.
Trần Húc Đông từ phòng ngủ bước ra.
Nhìn thấy mẹ vợ đứng trong phòng khách, anh thoáng lúng túng.
“Mẹ lên sao không nói với con trước? Để con đi đón chứ.”
Bà Phương nhìn con rể.
Ánh mắt bình thản như mặt hồ sâu.
“Tôi sợ làm phiền các con. Người trẻ đi làm đã bận, chăm con cũng bận. Con gái tôi mệt đến thế này rồi, sao tôi còn dám làm phiền thêm.”
Gương mặt Húc Đông lập tức đỏ lên.
Bà Phương không nói thêm.
Bà đi thẳng vào phòng trẻ.
Hai bé Xoài Nhỏ và Bánh Trôi vừa tỉnh giấc, đang nằm trên giường đạp chân, vung tay trong không khí.
Đôi mắt tròn đen láy như hai hạt nho chăm chú nhìn lên trần nhà.
Bà Phương cúi người xuống.
Chỉ vừa nhìn hai đứa cháu ngoại, vành mắt bà đã đỏ hoe.
“Giống con hồi nhỏ lắm.”
Bà quay sang nói với Niệm Vy.
“Nhỏ xíu thế này, đáng yêu y hệt ngày xưa.”
Bà nhẹ nhàng bế bé Xoài Nhỏ lên.
Động tác cẩn thận như đang nâng cả thế giới trong lòng bàn tay.
Điều kỳ lạ là đứa bé vừa vào vòng tay bà đã nín khóc.
Nó mở to mắt nhìn người phụ nữ xa lạ ấy, như đang cố nhận ra hơi ấm quen thuộc nào đó.
Niệm Vy đứng tựa vào khung cửa.
Nhìn cảnh ấy, cô bỗng cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng suốt nhiều ngày qua dường như được nhấc đi một phần.
Trước khi mẹ đến, cô từng nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Có thể mẹ sẽ khuyên cô nhẫn nhịn.
Có thể mẹ sẽ nói: “Con gái lấy chồng rồi phải biết nghĩ cho nhà chồng.”
Hoặc: “Vợ chồng sống với nhau phải biết thông cảm cho nhau.”
Bởi ở quê, phần lớn người lớn tuổi vẫn thường khuyên như thế.
Nhưng mẹ cô không phải kiểu người ấy.
Việc đầu tiên bà làm sau khi đến nhà là bắt con gái lên giường ngủ.
Sau đó một mình bà chăm hai đứa trẻ suốt cả buổi sáng.
Cho bú.
Thay tã.
Vỗ ợ hơi.
Dỗ ngủ.
Tất cả đều tự tay làm.
Mỗi lần bà Chu ngỏ ý giúp đỡ:
“Để tôi làm cho.”
Bà Phương đều mỉm cười đáp lại:
“Không cần đâu. Cháu ngoại tôi, tôi thương lắm.”
Nghe thì nhẹ nhàng.
Nhưng ai cũng hiểu ý.
Con gái tôi đang chịu cực.
Tôi sẽ đứng ra bảo vệ nó.
Bà Chu bị gạt sang một bên.
Sắc mặt ngày càng khó coi.
Trong bếp, bà băm thịt liên tục.
Tiếng dao nện xuống thớt vang lên nặng nề, dồn dập như đang trút hết tâm trạng.
Đến bữa trưa, bốn người ngồi quanh bàn ăn.
Bà Phương gắp một miếng sườn bỏ vào bát con gái rồi múc thêm một bát canh.
“Ăn nhiều vào. Ở cữ phải dưỡng cho khỏe. Có sức thì sau này mới chăm con được.”
Húc Đông cúi đầu ăn cơm.
Không nói một lời.
Bà Chu nhiều lần nhìn sang bà thông gia.
Cuối cùng không nhịn được nữa.
“Chị vẫn còn đi làm ở quê mà? Nghỉ nhiều ngày thế, công ty cho phép à?”
Bà Phương gắp một miếng rau.
Giọng điềm tĩnh:
“Tôi nghỉ việc rồi.”
Chiếc bàn ăn bỗng im bặt.
Ai cũng sững người.
“Cái gì cơ?”
Niệm Vy là người phản ứng đầu tiên.
“Mẹ vừa nói gì?”
“Tôi nghỉ việc rồi.”
Bà Phương lặp lại.
Giọng vẫn bình thản như đang nói chuyện thời tiết.
“Mẹ làm ở kho hàng cũng mấy năm rồi, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu. Bố con mất từ năm ngoái, giờ ở nhà một mình cũng buồn. Mẹ nghĩ rồi, các con đi làm vất vả, còn mẹ thì rảnh. Thay vì ở quê, mẹ lên đây giúp con chăm cháu còn có ích hơn.”
Niệm Vy nghẹn giọng.
“Nhưng sức khỏe của mẹ... Lưng mẹ đâu có tốt...”
“Lưng thì sao?”
Bà bật cười.
“Hồi con bé còn nhỏ, một mình mẹ cũng nuôi con lớn đó thôi. Khi ấy bố con đi làm xa suốt. Yên tâm đi, bộ xương già này vẫn còn dùng được.”
Nói đến đây, sắc mặt bà Chu hoàn toàn sa sầm.
Bà đặt mạnh bát cơm xuống bàn.
“Chị nói thế nghe như thể tôi không biết chăm trẻ vậy.”
“Ba bốn ngày nay tôi ở đây có làm gì khiến hai đứa nhỏ xảy ra chuyện đâu.”
“Giờ chị nghỉ việc rồi chạy lên đây, chẳng phải là không tin tôi sao?”
“Hay chị nghĩ tôi sẽ hại chính cháu ruột của mình?”
Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Bà Phương nhìn thẳng vào bà thông gia.
Không né tránh.
“Tôi chưa bao giờ nói chị không biết chăm trẻ.”
“Nhưng con gái tôi vừa sinh đôi, sức khỏe chưa hồi phục.”
“Điều nó cần lúc này là người san sẻ gánh nặng với nó, chứ không phải người liên tục chỉ cho nó phải làm thế nào.”
“Đó là con gái tôi.”
“Tôi thương nó.”
“Chuyện đó có gì sai sao?”
“Ai bảo tôi không thương?”
Giọng bà Chu cao lên thấy rõ.
“Tôi lặn lội từ quê lên đây là vì cái gì?”
“Tuổi này rồi, bỏ hết việc nhà để lên chăm con chăm cháu, tôi được lợi gì?”
“Cũng vì thương con trai tôi, thương hai đứa cháu nội thôi!”
“Không cảm kích thì thôi, giờ còn xem tôi như người ngoài.”
“Thôi mẹ, đừng nói nữa.”
Cuối cùng Húc Đông cũng lên tiếng.
Bà Chu quay phắt sang nhìn con trai.
Ánh mắt đầy vẻ tổn thương và không thể tin nổi.
Dường như bà không ngờ người bảo mình im lặng lại chính là đứa con bà luôn bênh vực.
Môi bà run lên.
Vành mắt đỏ hoe.
Rồi đứng bật dậy, đi thẳng vào phòng khách dành cho khách.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Cả căn nhà chìm vào yên lặng.
Trên bàn ăn chỉ còn lại ba người.
Niệm Vy nhìn bát canh sườn trước mặt.
Lớp dầu mỏng nổi lăn tăn trên mặt nước.
Bóng của cô phản chiếu trong đó, vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Đột nhiên cô thấy mệt.
Một cảm giác mệt mỏi len vào tận xương tủy.
Không phải cơ thể.
Mà là tâm hồn.
Húc Đông đặt đũa xuống.
Thở dài.
Trong giọng nói là sự bực bội khó giấu.
“Mọi người có thể ngừng lại được không?”
“Mẹ con từ xa lên đây cũng không dễ dàng gì.”
“Mẹ vợ thì tự ý nghỉ việc mà chẳng bàn bạc với con.”
“Ai cũng nghĩ mình đúng.”
“Có ai từng nghĩ đến cảm giác của con chưa?”
Niệm Vy từ từ ngẩng đầu.
Nhìn người đàn ông trước mặt.
Người từng là người cô tin tưởng nhất.
Người từng hứa sẽ che chở cho cô và các con.
“Cảm giác của anh?”
Cô khẽ lặp lại bốn chữ ấy.
Giọng nhẹ như một chiếc lá vừa rơi khỏi cành.
Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, trong ánh mắt ấy không còn là sự nhẫn nhịn.
Mà là thất vọng.
“Anh chưa từng hỏi cảm nhận của em.”
Niệm Vy nhìn chồng, giọng nói run lên nhưng từng chữ vẫn rõ ràng.
“Anh chưa từng hỏi em hồi phục đến đâu rồi.”
“Chưa từng hỏi em có muốn đi làm lại ngay không.”
“Cũng chưa từng hỏi em có nỡ xa hai đứa con còn đỏ hỏn hay không.”
“Anh chỉ bảo em phải thông cảm cho anh, thông cảm cho mẹ anh, thông cảm cho hoàn cảnh kinh tế của gia đình.”
“Nhưng anh có từng nghĩ đến chuyện em cũng là một con người không?”
“Em cũng có cảm xúc, cũng biết đau, biết mệt.”
Trần Húc Đông khẽ động môi.
Nhưng không nói được lời nào.
“Trong mắt anh, em có phải chỉ là một mắt xích trong guồng máy gia đình này không?”
Niệm Vy bật cười chua chát.
“Anh kiếm tiền.”
“Em chăm con.”
“Mẹ anh phụ giúp.”
“Mỗi người một việc, thế là gia đình vận hành trơn tru.”
“Đúng không?”
Giọng cô bắt đầu nghẹn lại.
“Nhưng Húc Đông à...”
“Em không phải một cỗ máy.”
“Em là một người phụ nữ vừa sinh mổ hai đứa con.”
“Cơ thể em chưa lành.”
“Trái tim em cũng chưa lành.”
“Điều em không muốn nhất lúc này là bị người khác sắp đặt cuộc sống thay mình.”
Bên cạnh, bà Phương vẫn im lặng.
Bà chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con gái.
Cái nắm tay ấy không có lời khuyên nào cả.
Chỉ là một sự hiện diện.
Một lời khẳng định rằng:
Con không phải một mình.
Gương mặt Húc Đông thay đổi liên tục.
Cuối cùng, anh đứng dậy.
Kéo ghế ra.
Giọng nặng nề:
“Anh đi làm đây.”
Cánh cửa khép lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, Niệm Vy cảm giác như có thứ gì đó vừa vỡ vụn.
Cô không biết đó là một vết nứt trong hôn nhân.
Hay là chút hy vọng cuối cùng mà mình vẫn cố giữ suốt thời gian qua.
---
Buổi chiều hôm đó, Niệm Vy không ngủ.
Cô nhờ mẹ trông hai đứa trẻ rồi ngồi một mình ngoài ban công.
Lá bạch quả vàng úa chậm rãi rơi xuống.
Bầu trời cuối thu cao và tĩnh lặng.
Mây lững lờ trôi từ phía đông sang phía tây như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì dưới mặt đất.
Cô tự hỏi:
Rốt cuộc cuộc hôn nhân này bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Cô nhớ những ngày còn yêu.
Mùa đông năm ấy, Húc Đông từng chạy xe máy qua ba con phố chỉ để mua cho cô cốc sữa đậu nành nóng.
Anh nhớ từng cuốn sách cô nhắc đến.
Nhớ từng bộ phim cô thích.
Ngày sinh nhật, anh còn tự vào bếp nấu cả bàn ăn dù tay nghề chẳng ra sao.
Khi ấy, Niệm Vy từng tin mình là người quan trọng nhất trong thế giới của anh.
Mọi thứ dường như đều xoay quanh cô.
Vậy sự thay đổi bắt đầu từ đâu?
Có lẽ là sau khi kết hôn.
Ngay ngày hôm sau đám cưới, anh đã phàn nàn chuyện cô ngủ muộn làm ảnh hưởng đến giờ đi làm của mình.
Sau đó là thời kỳ mang thai.
Anh cho rằng cô quá yếu đuối.
Người khác mang thai vẫn đi làm bình thường.
Vì sao cô lại không thể?
Mang song thai đồng nghĩa với việc số lần khám thai nhiều gấp đôi.
Mỗi lần đến bệnh viện đều phải chờ rất lâu.
Anh cùng cô đi được hai lần.
Đến lần thứ ba thì không muốn nữa.
“Chỉ là mang thai thôi mà, đâu phải bị bệnh. Có cần lần nào cũng bắt anh đi cùng không?”
Câu nói ấy đến giờ cô vẫn còn nhớ.
Sau khi hai con chào đời, anh dường như còn bận rộn hơn.
Công việc mới.
Dự án mới.
Các mối quan hệ mới.
Anh nói mình phải cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình.
Vì thế thời gian ở nhà ngày càng ít.
Ngay cả khi có mặt ở nhà, anh cũng hiếm khi bế con.
Anh bảo trẻ sơ sinh quá nhỏ, anh sợ làm chúng bị đau.
Đêm con khóc, anh thường không nghe thấy.
Hoặc nói đúng hơn, anh luôn có lý do.
“Ban ngày đi làm mệt quá nên ngủ say.”
Trước đây, Niệm Vy từng đọc được một cụm từ trên mạng:
“Làm mẹ đơn thân trong chính cuộc hôn nhân của mình.”
Khi đó cô thấy cách nói ấy hơi cực đoan.
Nhưng giờ đây, cô chợt nhận ra:
Không phải từ ngữ quá cay nghiệt.
Mà là có những sự thật người ta không muốn đối diện.
---
Bà Phương mang ra một ly sữa nóng.
Ngồi xuống bên cạnh con gái.
“Mom này...”
Niệm Vy nhìn làn hơi nóng bốc lên từ chiếc cốc.
“Nếu ngày xưa mẹ ở trong hoàn cảnh của con, mẹ sẽ làm gì?”
Bà Phương im lặng rất lâu.
Rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Bố con hồi trẻ cũng chẳng khác mấy.”
“Ông ấy đi làm xa quanh năm.”
“Một mình mẹ vừa đi làm vừa nuôi con.”
“Có năm ông ấy về ăn Tết.”
“Mẹ bảo tắm cho con giúp một hôm.”
“Ông ấy từ chối.”
“Bảo đó là việc của phụ nữ.”
Bà bật cười.
Trong nụ cười có cả chua xót lẫn bao dung của năm tháng.
“Hồi ấy mẹ tức đến mức chỉ muốn hất chậu nước vào mặt ông ấy.”
Niệm Vy ngẩn người.
Trong ký ức của cô, cha là người luôn mang quà về mỗi lần trở lại.
Là người bế cô lên cao.
Là người cho cô ngồi trên vai đi dạo công viên.
Cô vẫn nghĩ cuộc hôn nhân của cha mẹ tuy không quá lãng mạn nhưng ít nhất cũng bình yên.
“Rồi sau đó thì sao?”
Cô hỏi.
Bà Phương nhìn về phía xa.
“Sau đó mẹ hiểu ra.”
“Con người chỉ có hai lựa chọn.”
“Hoặc rời đi.”
“Hoặc chấp nhận.”
“Ngày đó mẹ chọn ở lại với bố con.”
“Vậy nên mẹ phải chấp nhận ông ấy là kiểu người như thế.”
Bà dừng lại một chút.
Rồi nhìn thẳng vào mắt con gái.
“Nhưng con phải nhớ.”
“Chấp nhận không có nghĩa là cam chịu.”
“Cam chịu là nuốt hết mọi đau khổ vào trong lòng.”
“Còn chấp nhận là nhìn rõ sự thật, sau đó tự mình đưa ra lựa chọn và chịu trách nhiệm với lựa chọn đó.”
“Con muốn nói gì?”
Niệm Vy khẽ hỏi.
Bà Phương đáp:
“Con phải nghĩ cho kỹ.”
“Con muốn một người chồng như thế nào?”
“Muốn một gia đình như thế nào?”
“Nếu Húc Đông đúng là con người như bây giờ, con có sẵn sàng sống với cậu ấy cả đời không?”
“Nếu có, con phải tìm cách bảo vệ chính mình và các con.”
“Còn nếu không...”
“Thì con cũng phải nghĩ xem mình sẽ bước tiếp thế nào.”
Bà siết nhẹ tay con gái.
“Dù con chọn thế nào, mẹ cũng ủng hộ.”
“Nhưng có một điều.”
“Đừng bao giờ tự làm tổn thương chính mình.”
“Một người phụ nữ kết hôn và sinh con không có nghĩa là mất đi quyền lựa chọn.”
“Con luôn có quyền lựa chọn cuộc sống của mình.”
“Nhớ chưa?”
Niệm Vy gật đầu thật mạnh.
Những giọt nước mắt liên tiếp rơi xuống ly sữa nóng.
---
Đêm đó, Húc Đông về nhà muộn hơn thường lệ.
Gần 11 giờ.
Trên người anh phảng phất mùi rượu.
Cổ áo sơ mi mở hai cúc.
Mái tóc hơi rối.
Lúc thay giày còn suýt vấp vào dây giày của chính mình.
Bà Chu nghe tiếng động liền chạy từ phòng ra đỡ con trai.
Vừa đỡ vừa trách:
“Sao uống nhiều thế này?”
Niệm Vy ngồi trên ghế sofa chờ sẵn.
Hai đứa trẻ đã ngủ.
Bà Phương đang ở trong phòng trẻ.
Phòng khách chỉ bật một chiếc đèn đứng.
Ánh sáng vàng nhạt phủ lên mọi thứ một vẻ mơ hồ và mệt mỏi.
“Niệm Vy.”
Húc Đông ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Dùng hai tay xoa mặt.
“Hôm nay anh có uống với đồng nghiệp một chút.”
“Mình nói chuyện nhé.”
“Được.”
Niệm Vy ôm chiếc gối vào lòng.
Lặng lẽ chờ.
Anh im lặng rất lâu.
Có lẽ rượu khiến những lớp phòng bị thường ngày mỏng đi.
“Anh biết thời gian qua em rất vất vả.”
“Chăm một đứa trẻ đã khó.”
“Huống chi là hai đứa.”
“Hôm nay anh cũng nói chuyện với mẹ rồi.”
“Anh bảo mẹ chú ý lời ăn tiếng nói hơn.”
“Bà lớn tuổi nên nhiều suy nghĩ khó thay đổi.”
“Nhưng anh sẽ nhắc mẹ.”
Anh dừng lại.
Thở dài.
“Nhưng Niệm Vy à...”
“Anh cũng rất mệt.”
“Dự án mới áp lực lắm.”
“Ngày nào anh cũng tăng ca đến bảy, tám giờ tối.”
“Về nhà lại thấy hai bà mẹ căng thẳng với nhau.”
“Anh thật sự kiệt sức rồi.”
“Em có thể thông cảm cho anh một chút được không?”
Lại là hai chữ ấy.
Thông cảm.
Niệm Vy hít một hơi thật sâu.
“Em chưa bao giờ không thông cảm cho anh.”
“Anh tăng ca, em không giục anh về.”
“Anh đi tiếp khách, em không tra hỏi.”
“Lương anh giảm, em cũng chưa từng than phiền.”
“Nhưng anh có nghĩ rằng sự cảm thông phải đến từ hai phía không?”
Cô nhìn thẳng vào chồng.
Từng chữ chậm rãi vang lên.
“Điều em cần nhất lúc này không phải mẹ anh giúp chăm con.”
“Mà là anh đứng về phía em.”
“Anh không hiểu vì sao em không muốn giao con cho mẹ anh chăm đúng không?”
“Vậy để em nói cho anh biết.”
“Bởi từ ngày mẹ anh đến đây...”
“Ngôi nhà này không còn giống nhà của em nữa.”
“Cách bà chăm trẻ em không đồng ý.”
“Em góp ý thì bà không nghe.”
“Còn anh chưa bao giờ thực sự đứng ra bảo vệ ý kiến của em.”
“Em là mẹ của các con.”
“Các con mới chỉ hơn một tháng tuổi.”
“Anh bảo em yên tâm bằng cách nào?”
Húc Đông nhăn mặt.
Giọng đầy khó xử.
“Vậy em muốn sao?”
“Muốn anh đuổi mẹ anh về quê à?”
“Em chưa bao giờ nói như vậy.”
Niệm Vy lắc đầu.
“Em chỉ muốn anh nói rõ với mẹ anh rằng việc nuôi dạy con sẽ theo ý kiến của em.”
“Không phải theo kinh nghiệm ba mươi năm trước.”
“Em là mẹ của các con.”
“Em có quyền quyết định cách chăm sóc con mình.”
“Nhưng nếu em cứ nói mẹ anh chăm không đúng...”
Húc Đông ngẩng đầu.
“Bà sẽ nghĩ thế nào?”
“Bà lặn lội từ xa đến giúp em, cuối cùng em lại chê bà chăm không tốt. Em nghĩ bà không buồn sao?”
Niệm Vy sững người vài giây.
“Vậy trong mắt anh...”
“Anh cũng cho rằng em đang chê trách mẹ anh?”
Giọng cô bất ngờ cao lên.
Bao cảm xúc bị nén suốt nhiều ngày cuối cùng cũng vỡ òa.
“Em không chê bà!”
“Em đang nói những việc thực sự xảy ra!”
“Da của Bánh Trôi bị hăm loét, anh không thấy sao?”
“Bà pha sữa bằng nước sôi vừa đun xong, anh không thấy sao?”
“Bà quấn hai đứa nhỏ kín mít như bánh chưng, mồ hôi ướt cả tóc, anh không thấy sao?”
Niệm Vy đứng bật dậy.
Hai tay ôm chặt chiếc gối.
Run lên.
“Anh đã bao giờ thực sự quan sát con mình chưa?”
“Anh có biết Xoài Nhỏ thích nằm nghiêng bên phải không?”
“Anh có biết mỗi lần Bánh Trôi khóc nhiều là sẽ ho không?”
“Anh biết những điều đó không?”
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Tiếng máy nén của tủ lạnh vang lên khe khẽ.
Húc Đông không trả lời được.
Niệm Vy nhìn anh rất lâu.
Rồi giọng cô chậm lại.
Nhỏ dần.
Gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.
“Anh có hiểu câu ‘một đàn cừu cũng chăn, hai con cũng chăn’ nghĩa là gì không?”
“Ý của mẹ anh là chăm con chẳng có gì ghê gớm cả.”
“Không đáng để em coi trọng đến thế.”
“Bà cho rằng em không nên vì sinh con mà tạm dừng công việc.”
“Rằng chỉ cần nuôi qua loa là được.”
“Nhưng Húc Đông...”
Nước mắt cô rơi xuống.
“Con của em không phải cừu.”
“Các con là những đứa trẻ mà em đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra.”
“Ngày lên bàn mổ...”
Giọng cô nghẹn lại.
“Em bị băng huyết.”
“Bác sĩ phải truyền máu mới giữ được em.”
“Anh... thật sự không biết sao?”
Trần Húc Đông bất ngờ ngẩng phắt đầu lên.
“Băng huyết sao?”
Giọng anh nghẹn lại.
“Không ai nói với anh chuyện đó cả.”
Niệm Vy bật cười nhạt.
“Bởi vì chẳng ai nghĩ anh cần phải biết.”
“Mẹ anh cho rằng em làm quá mọi chuyện.”
“Bác sĩ thì đã thông báo với người nhà rồi.”
“Hôm đó anh đang nghe điện thoại nên họ nói với mẹ anh.”
“Còn anh…”
Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
“Suốt hơn một tháng nay, anh chưa từng hỏi em ngày hôm đó đã trải qua những gì.”
Gương mặt Húc Đông dần tái đi.
Anh thật sự chưa từng hỏi.
Trong ký ức của anh, ngày hôm đó chỉ là quãng thời gian chờ đợi ngoài phòng mổ.
Anh nhớ mình đã nhận một cuộc gọi công việc.
Khi cuộc gọi kết thúc thì ca phẫu thuật cũng vừa xong.
Bác sĩ bước ra báo mẹ tròn con vuông.
Mẹ anh nói mọi thứ đều ổn.
Và anh mặc nhiên tin là như vậy.
Anh chưa từng biết vợ mình đã đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng.
“Anh…”
Cổ họng anh khô khốc.
“Anh không biết…”
Niệm Vy khẽ lắc đầu.
“Những điều anh không biết còn nhiều lắm.”
“Tháng thứ bảy mang thai em từng bị ngã.”
“Một mình em vào viện kiểm tra.”
“Mẹ anh bảo do em bất cẩn.”
“Thời gian ở cữ em bị viêm tuyến sữa, sốt gần 40 độ.”
“Mẹ anh lại nói em bị nhiễm lạnh, bảo uống nhiều nước gừng.”
“Em chưa từng kể với anh.”
“Vì em biết kể cũng chẳng giải quyết được gì.”
Cô cúi đầu.
Giọng nói ngày càng nhỏ.
“Anh chỉ luôn nói một câu…”
“‘Mẹ anh là vậy, em đừng để bụng.’”
“Nhưng em đâu cần tranh cãi với mẹ anh.”
“Điều em cần là anh nhìn thấy nỗi đau của em.”
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Anh là chồng em.”
“Lẽ ra anh phải là người hiểu em nhất.”
“Nhưng Húc Đông à…”
“Em thấy mình cách anh xa quá.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Trần Húc Đông ngồi bất động như tượng đá.
Vành mắt đỏ dần lên.
Người đàn ông ba mươi tuổi ấy vẫn luôn là người quyết đoán trong công việc.
Là người tự tin trên bàn nhậu.
Là người luôn biết cách giải quyết vấn đề.
Nhưng lúc này, đối diện với người vợ vừa sinh con chưa lâu, anh phát hiện mình chẳng biết phải nói gì.
Không phải anh không yêu cô.
Anh nhớ những ngày theo đuổi cô.
Mỗi chiều tan làm đều chạy xe đến đón.
Mùa đông lạnh cóng tay vẫn đứng chờ dưới công ty.
Anh nhớ khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy hình siêu âm có hai túi thai nhỏ xíu.
Vui đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Anh cũng nhớ những ngày đầu tiên sau khi hai con chào đời.
Nhìn hai sinh linh bé nhỏ nằm cạnh nhau, anh từng nghĩ mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.
Thế nhưng theo thời gian, niềm hạnh phúc ấy dần bị che lấp bởi cơm áo, áp lực và những việc vụn vặt mỗi ngày.
Anh bắt đầu cho rằng những lời than thở của vợ là chuyện nhỏ.
Cho rằng nước mắt của cô là sự nhạy cảm quá mức.
Cho rằng cô đang làm mọi chuyện phức tạp lên.
Mãi đến hôm nay anh mới hiểu.
Mỗi lần cô cãi lý.
Mỗi lần cô khóc.
Mỗi lần cô cố giải thích.
Đều không phải để gây chuyện.
Mà là để cầu cứu.
Cô cần anh nhìn thấy sự vất vả của mình.
Cần anh công nhận những hy sinh của mình.
Cần anh đứng cạnh và nói một câu:
“Em vất vả rồi, để anh làm cùng em.”
Chứ không phải:
“Em nhường mẹ anh một chút được không?”
“Em thông cảm cho anh đi.”
“Em đừng nhạy cảm quá.”
Bà Phương bước ra từ phòng em bé.
Nhìn thấy hai người ngồi lặng trong phòng khách, bà không nói gì.
Chỉ lặng lẽ hâm nóng một ly sữa.
Đặt trước mặt con gái.
Rồi quay vào phòng.
Cửa phòng bà khép lại.
Cửa phòng bà Chu cũng đóng kín.
Chỉ cách nhau một bức tường nhưng chẳng còn âm thanh nào vọng ra.
Trong khoảnh khắc ấy, ngôi nhà như bị chia thành bốn hòn đảo riêng biệt.
Ai cũng có nỗi niềm của riêng mình.
Ai cũng đang bị mắc kẹt trong thế giới của chính mình.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Niệm Vy phát hiện Húc Đông không nằm bên cạnh.
Trên tủ đầu giường có một mảnh giấy.
Nét chữ hơi nguệch ngoạc.
“Niệm Vy,
Anh đã xin nghỉ nửa ngày.
Mẹ đang đưa hai con xuống sân phơi nắng.
Em ngủ thêm một chút nhé.
Hai chữ xin lỗi thì rất dễ viết ra.
Nhưng anh biết nói thôi là không đủ.
Đợi anh nghĩ thông mọi chuyện, chúng ta sẽ nói chuyện lại.”
Niệm Vy đọc đi đọc lại ba lần.
Sau đó cẩn thận gấp tờ giấy lại.
Đặt dưới gối.
Cô không biết câu “anh nghĩ thông rồi” có nghĩa gì.
Cũng không biết cuộc nói chuyện tới đây có giống vô số lần trước hay không.
Nhưng ít nhất…
Đó là lần đầu tiên Húc Đông xin lỗi cô.
Khoảng mười giờ sáng, bà Phương đẩy xe nôi của hai đứa trẻ trở về.
Sau khi đi dạo ngoài trời, hai bé đều hồng hào và lanh lợi hơn hẳn.
Bà Phương chỉnh lại chăn cho cháu rồi nói:
“Mẹ vừa ngồi nói chuyện với mẹ chồng con ở dưới sân.”
Niệm Vy hơi ngạc nhiên.
“Hai người nói gì vậy?”
Bà Phương mỉm cười.
“Nói nhiều chuyện lắm.”
“Mẹ mới biết hồi trẻ bà ấy cũng từng chịu nhiều thiệt thòi.”
“Khi sinh Húc Đông, mẹ chồng bà ấy còn chẳng cho nghỉ ngơi tử tế.”
“Hôm sau đã phải ra đồng làm việc.”
“Cái lưng đau mãi đến giờ cũng từ thời đó mà ra.”
Niệm Vy im lặng.
Bà Phương tiếp lời:
“Bà ấy không cố ý làm tổn thương con.”
“Chỉ là bà ấy thật sự nghĩ chuyện nuôi con không quá khó.”
“Vì ngày trước bà ấy đã sống như vậy.”
“Bà ấy tưởng mình đang giúp.”
“Chỉ là không nhận ra thời thế đã khác rồi.”
Bà nhìn con gái.
“Còn mẹ cũng nói rõ với bà ấy.”
“Mẹ không đến đây để tranh giành cháu.”
“Mẹ đến vì con.”
“Con là con gái của mẹ.”
“Nếu mẹ không lo cho con thì ai lo?”
“Muốn gia đình này tiếp tục thì mọi người phải ngồi lại nói chuyện.”
“Chứ cứ chịu đựng mãi thì chẳng giải quyết được gì.”
Nghe những lời ấy, Niệm Vy bỗng nhận ra.
Mẹ không chỉ đang nói về bà Chu.
Mà còn đang nói với chính cô.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Niệm Vy bước ra mở cửa.
Nhìn người đứng ngoài, cô sững người.
Là Húc Đông.
Nhưng anh không đi một mình.
Phía sau còn có một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Mặc áo khoác xanh đậm.
Trên tay cầm giỏ trái cây.
Niệm Vy mất vài giây mới nhận ra.
Đó là Lâm Phong.
Bạn đại học của Húc Đông.
Hiện là chuyên gia tư vấn tâm lý.
“Chào chị dâu.”
Lâm Phong cười thân thiện.
“Húc Đông nói gia đình đang có chút khúc mắc.”
“Tôi tới đây chỉ để làm người trung gian thôi.”
Niệm Vy quay sang nhìn chồng.
Đôi mắt anh đỏ hoe.
Như thể đã thức trắng đêm.
Hoặc đã khóc.
Chi tiết ấy khiến lòng cô khẽ rung lên.
Mọi người ngồi xuống phòng khách.
Bà Phương và bà Chu ngồi ở hai đầu ghế sofa.
Ở giữa là chiếc xe nôi với hai đứa trẻ đang ngủ say.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa kính.
Nhuộm cả căn phòng thành màu vàng nhạt.
Khung cảnh ấy thật kỳ lạ.
Hai người mẹ.
Hai thế hệ.
Hai cách yêu thương khác nhau.
Và ở giữa là hai đứa trẻ.
Vừa như chiếc cầu nối.
Vừa như khoảng cách khó lấp đầy.
Húc Đông hít sâu một hơi.
Giọng anh căng thẳng nhưng kiên quyết.
“Con mời Lâm Phong đến không phải để phân xử ai đúng ai sai.”
“Con chỉ muốn cả nhà có cơ hội nói thật lòng với nhau.”
Bà Chu lập tức phản đối.
“Chuyện trong nhà mà gọi người ngoài tới làm gì?”
“Con thấy như vậy còn chưa đủ mất mặt sao?”
Húc Đông nhìn mẹ.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không né tránh ánh mắt ấy.
“Có lẽ người có vấn đề là con.”
“Con đã nghĩ rất nhiều.”
“Và con nhận ra nếu tiếp tục như thế này, cuộc hôn nhân của con sẽ thật sự gặp chuyện.”
“Con muốn sửa.”
“Nhưng con không biết bắt đầu từ đâu.”
Căn phòng đột nhiên lặng đi.
Sau khi mọi người yên vị, Lâm Phong mới lên tiếng:
“Hôm qua Húc Đông gọi cho tôi lúc gần nửa đêm.”
“Cậu ấy nói sau cuộc nói chuyện với chị dâu thì không ngủ được.”
“Chị dâu, chuyện chị bị băng huyết khi sinh, lúc kể lại với tôi, tay cậu ấy run lên.”
“Nhưng tôi cũng nói với cậu ấy một câu.”
“Cảm thấy có lỗi thôi chưa đủ.”
“Điều quan trọng là giải quyết vấn đề.”
Anh quay sang Húc Đông.
“Bắt đầu từ cậu đi.”
“Tất cả mọi người đều đang đợi nghe.”
Mọi ánh mắt cùng hướng về một phía.
Húc Đông đan chặt hai bàn tay vào nhau.
Khớp ngón tay trắng bệch.
Im lặng rất lâu.
Rồi cuối cùng anh nhìn thẳng vào Niệm Vy.
“Anh đã suy nghĩ cả đêm.”
“Anh tự hỏi từ lúc nào mình không còn đặt em ở vị trí quan trọng nhất nữa.”
“Nhưng anh không tìm ra được câu trả lời.”
“Không phải một ngày nào đó anh thay đổi.”
“Mà là từng chút một.”
“Chậm đến mức chính anh cũng không nhận ra.”
Giọng anh run lên.
“Anh dần cho rằng chuyện của em không quan trọng.”
“Dần nghĩ cảm xúc của em là gánh nặng.”
“Dần tin rằng dù anh làm gì, em vẫn sẽ luôn ở đó chờ anh.”
Anh cúi đầu.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Tối qua anh đọc lại tin nhắn cũ của hai đứa.”
“Có đoạn em mang thai ba tháng.”
“Em nhắn rằng em đau bụng và muốn anh đưa đi viện.”
“Anh trả lời anh đang bận.”
“Bảo em tự đi.”
Anh nghẹn giọng.
“Em chỉ trả lời một câu: ‘Được thôi.’”
“Lật lại lịch sử tin nhắn, anh mới nhận ra suốt một thời gian dài em luôn nói những câu như thế.”
“‘Được thôi.’”
“‘Không sao đâu.’”
“‘Anh cứ làm việc đi.’”
“Và anh chưa từng tự hỏi…”
“Khi gõ những dòng ấy, em đã buồn đến mức nào.”
Bà Chu cúi đầu.
Đôi môi khẽ run lên.
Húc Đông tiếp tục:
“Khi mẹ nói muốn lên chăm cháu, anh nghĩ đó là chuyện tốt.”
“Anh tưởng em sẽ vui.”
“Anh chưa từng hỏi em có muốn hay không.”
“Cũng chưa từng nghĩ tại sao em lại không thoải mái.”
“Bởi vì anh chưa bao giờ thật sự đặt mình vào vị trí của em.”
“Anh chỉ nghĩ bản thân rất mệt.”
“Áp lực công việc.”
“Áp lực tiền bạc.”
“Áp lực gia đình.”
“Về đến nhà chỉ muốn nghỉ ngơi.”
“Anh mặc định việc chăm con là trách nhiệm của em vì em đang ở nhà.”
Anh ngừng lại.
Hít thật sâu.
“Nhưng người vất vả nhất không phải anh.”
“Là em.”
“Em đã đánh đổi sức khỏe, thậm chí là tính mạng để sinh hai đứa trẻ.”
“Tối qua anh đọc tài liệu về băng huyết sau sinh.”
“Nhìn những con số ấy, anh lạnh cả người.”
“Anh không thể tin được vợ mình từng trải qua nguy hiểm như vậy…”
“Trong khi anh hoàn toàn không biết.”
Giọng anh nghẹn lại.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Niệm Vy.
“Tối qua anh nói sẽ suy nghĩ cho kỹ rồi mới nói chuyện với em.”
“Thật ra anh không nghĩ ra được điều gì cao siêu cả.”
“Chỉ có một chuyện.”
“Khi mẹ anh nói câu ‘một đàn cũng chăn, hai con cũng chăn’...”
“Anh đã không đứng về phía em.”
“Khi em nhắn tin bảo anh lựa chọn…”
“Anh đã chọn mẹ anh.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Húc Đông siết chặt hai bàn tay.
Từng chữ vang lên rõ ràng.
“Vậy nên hôm nay…”
“Anh muốn lựa chọn lại một lần nữa.”
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người đã cùng anh đi qua những năm tháng đẹp nhất.
Người vừa sinh cho anh hai đứa con.
Người đang cố gắng mạnh mẽ dù trái tim đã đầy những vết thương.
“Niệm Vy…”
“Lần này anh chọn em.”
“Dù em quyết định thế nào…”
“Anh cũng đứng về phía em.”
“Em muốn tự chăm con, anh ủng hộ.”
“Em muốn mẹ anh về quê, anh sẽ là người nói chuyện với bà.”
“Em cần anh thay đổi điều gì…”
“Anh sẽ thay đổi.”
Niệm Vy lặng người.
Khóe mắt cô đỏ hoe.
Cô đã chờ câu nói ấy quá lâu.
Từ ngày mang thai cho đến tận bây giờ.
Tròn một năm.
Suốt khoảng thời gian ấy, Húc Đông từng nói rất nhiều điều.
“Em cố nhịn một chút đi.”
“Em thông cảm cho mẹ anh.”
“Đừng làm mọi chuyện phức tạp thêm nữa.”
“Để anh được yên tâm một chút.”
Nhưng chưa một lần nào anh nói:
“Anh đứng về phía em.”
Càng chưa từng nói:
“Anh chọn em.”
---
Bà Chu đột ngột đứng bật dậy.
Nước mắt đã phủ kín gương mặt.
“Con vừa nói gì?”
Giọng bà run bần bật.
“Con muốn mẹ về quê sao?”
“Vì vợ mà con không cần mẹ nữa à?”
“Con không nói vậy.”
Húc Đông bước tới.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ.
Giọng anh rất khẽ.
Nhưng chưa bao giờ kiên định đến thế.
“Con không đuổi mẹ đi.”
“Nhưng nếu sự hiện diện của mẹ khiến Niệm Vy tổn thương, con không thể làm ngơ được nữa.”
“Vì cô ấy là vợ con.”
“Là mẹ của hai đứa con con.”
“Là người sẽ đi cùng con hết quãng đời còn lại.”
Bà Chu chết lặng.
Người đàn ông đứng trước mặt bà vẫn là đứa con trai năm nào.
Là cậu bé từng lon ton theo sau lưng mẹ.
Là chàng trai ngày đỗ đại học khiến bà khóc suốt cả buổi ở đầu làng.
Là đứa con mà bà đã dành cả tuổi trẻ để nuôi nấng.
Nhưng ánh mắt ấy hôm nay đã khác.
Không còn là ánh mắt của một đứa con chỉ biết nghe lời.
Mà là ánh mắt của một người chồng.
Một người cha.
“Nhưng con là con trai mẹ…”
Giọng bà nghẹn lại.
“Con sao có thể không đứng về phía mẹ?”
Húc Đông siết nhẹ bàn tay đã đầy nếp nhăn của bà.
“Chính vì con là con trai mẹ nên con mới phải làm vậy.”
“Mẹ từng dạy con rằng đàn ông phải có trách nhiệm với gia đình.”
“Niệm Vy và hai đứa nhỏ là gia đình của con.”
“Các con cần con.”
“Mẹ cũng là người thân của con.”
“Con sẽ hiếu thảo với mẹ.”
“Con sẽ chăm sóc mẹ.”
“Nhưng trong mái nhà này…”
Anh quay sang nhìn vợ.
“Niệm Vy là người quan trọng nhất.”
---
Bà Chu bật khóc như một đứa trẻ.
Bà Phương bước tới.
Nhẹ nhàng vỗ lưng bà.
“Thôi nào chị.”
“Làm mẹ ai cũng vất vả.”
“Chúng ta đều hiểu.”
Bà đưa cho bà Chu một cốc nước ấm.
Người phụ nữ hơn sáu mươi tuổi cầm lấy.
Đôi tay vẫn còn run.
---
Lâm Phong ngồi bên cạnh nhẹ giọng nói:
“Cô à, cháu hiểu vì sao cô buồn.”
“Cô cảm thấy đứa con mình nuôi lớn không còn bênh mình nữa.”
“Cô cảm thấy mình trở thành người ngoài.”
“Nhưng cô thử nghĩ xem.”
“Nếu hôm nay con trai cô không bảo vệ vợ.”
“Nếu nó không có trách nhiệm với các con của nó.”
“Liệu cô có thật sự vui không?”
Bà Chu im lặng.
Nước mắt lại rơi.
“Ngược lại.”
“Việc cậu ấy dám đứng ra nhận sai.”
“Dám nói vợ là ưu tiên số một.”
“Chẳng phải càng chứng minh cô đã dạy con rất tốt sao?”
Lần đầu tiên kể từ đầu buổi nói chuyện.
Bà Chu không phản bác.
Sau một hồi rất lâu.
Bà mới nghẹn ngào nói:
“Thật ra tôi không phải không muốn nghe.”
“Tôi chỉ sợ…”
“Sợ các con chê tôi già rồi.”
“Sợ các con nghĩ tôi vô dụng.”
“Sợ mình không còn giúp được gì nữa.”
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Niệm Vy nhìn mẹ chồng.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy phía sau vẻ cứng rắn ấy là một người phụ nữ già nua đang lo sợ bị bỏ lại phía sau.
Có lẽ sự cố chấp đôi khi chỉ là lớp áo khoác bên ngoài của nỗi bất an.
---
Niệm Vy đứng dậy.
Ngồi xuống cạnh mẹ chồng.
Khẽ gọi:
“Mẹ.”
Bà Chu ngẩng đầu.
Trong mắt vẫn còn ngấn nước.
“Con chưa từng chê mẹ.”
Niệm Vy nói chậm rãi.
“Con biết mẹ đã nuôi ba người con trưởng thành.”
“Mẹ có rất nhiều kinh nghiệm.”
“Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác.”
“Kiến thức chăm trẻ cũng thay đổi.”
“Không phải mẹ kém đi.”
“Chỉ là mẹ chưa có cơ hội tiếp cận những điều mới.”
Cô nắm lấy tay bà.
“Mẹ muốn thì mình cùng học.”
“Mình cùng đọc sách.”
“Cùng tìm hiểu.”
“Cùng chăm các con.”
“Mẹ không phải bảo mẫu.”
“Mẹ là bà nội của các cháu.”
“Và mẹ rất quan trọng với gia đình này.”
Bà Chu òa khóc.
Nắm chặt tay con dâu.
Bàn tay chai sần, nứt nẻ vì năm tháng lao động.
“Niệm Vy…”
Giọng bà khản đặc.
“Mẹ xin lỗi.”
“Mẹ không cố ý làm con tổn thương.”
“Mẹ chỉ vụng về.”
“Mẹ không biết nói chuyện.”
“Câu nói hôm đó là mẹ sai.”
“Mẹ xin lỗi con.”
“Con không phải người ngoài.”
“Con là con gái của mẹ.”
“Thương còn không hết…”
“Sao mẹ nỡ xem con như đàn cừu được.”
Lần này đến lượt Niệm Vy bật khóc.
Ở phía sau.
Bà Phương lặng lẽ quay đi.
Dùng tay áo lau khóe mắt.
---
Đúng lúc ấy, Húc Đông lấy từ túi áo ra một vật.
Đặt lên bàn trà.
Là một cuốn sổ tiết kiệm.
“Niệm Vy.”
Giọng anh vẫn còn khàn.
“Đây là toàn bộ số tiền anh dành dụm mấy năm nay.”
“Không nhiều.”
“Nhưng đủ để em ở nhà thêm một năm nếu muốn.”
“Anh biết kinh tế gia đình đang khó khăn.”
“Nhưng chưa khó đến mức bắt em vừa hết ở cữ đã phải đi làm.”
“Anh sẽ tìm cách sắp xếp công việc.”
“Có thể xin làm việc từ xa.”
“Hoặc điều chỉnh thời gian.”
“Còn nếu em muốn quay lại công việc sớm, anh cũng ủng hộ.”
Anh đẩy cuốn sổ về phía cô.
“Nhưng quyền quyết định là của em.”
“Không phải của anh.”
“Không phải của mẹ anh.”
“Không phải của bất kỳ ai.”
Niệm Vy nhìn cuốn sổ thật lâu.
Đó là số tiền anh từng tiết kiệm để mua nhà.
Cô cứ nghĩ nó đã được dùng từ lâu rồi.
Không ngờ anh vẫn giữ lại.
“Em không cần.”
Cô khẽ nói.
Húc Đông lắc đầu.
“Em phải giữ.”
“Đây không phải tiền bồi thường.”
“Vì anh biết chẳng có số tiền nào bù được những gì em đã trải qua.”
“Anh chỉ muốn em biết một điều.”
“Anh thật sự quan tâm đến em.”
---
“Được rồi.”
Bà Phương thở dài.
“Đừng khóc nữa.”
“Không lát nữa hai đứa nhỏ tỉnh giấc thì khổ.”
Vừa dứt lời.
Từ xe nôi vang lên một tiếng oe oe.
Tiểu Xoài thức dậy.
Ngay sau đó là Bánh Trôi.
Hai cô bé thay nhau khóc vang cả phòng.
Mọi người cùng bật cười.
Bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng tan đi.
Bà Phương nhanh tay bế Tiểu Xoài.
Bà Chu ôm lấy Bánh Trôi.
Hai người phụ nữ nhìn nhau.
Ánh mắt lần này không còn đề phòng.
Chỉ còn lại sự thấu hiểu.
---
Ở một góc khác.
Húc Đông ngồi xổm cạnh xe nôi.
Lúng túng nhìn hai cô con gái.
Anh đưa tay ra.
Lại rụt về.
Sợ mình làm đau con.
“Anh sợ gì?”
Niệm Vy bật cười.
“Đó là con gái anh mà.”
Húc Đông ngước lên nhìn vợ.
Trong ánh mắt ấy có sự áy náy.
Có yêu thương.
Có cả quyết tâm muốn làm lại từ đầu.
Niệm Vy chợt thấy lòng mình mềm đi.
Người đàn ông này không hoàn hảo.
Đã từng khiến cô thất vọng rất nhiều lần.
Nhưng lúc này anh đang cố gắng.
Thật lòng cố gắng.
Có lẽ hôn nhân vốn là như vậy.
Không có ai hoàn hảo.
Không có gia đình nào không có vết nứt.
Điều quan trọng không phải là chưa từng làm tổn thương nhau.
Mà là sau tổn thương ấy, có còn muốn cùng nhau sửa chữa hay không.
Cô không biết Húc Đông sẽ thay đổi được bao nhiêu.
Không biết tương lai còn những tranh cãi nào đang chờ phía trước.
Nhưng ít nhất hôm nay.
Anh đã bước về phía cô.
Và điều đó có ý nghĩa.
---
Lâm Phong đứng dậy xin phép ra về.
Trước khi đi, anh vỗ vai Húc Đông.
Cười nói:
“Cưới được người vợ như vậy là may mắn lắm.”
“Đừng để mất rồi mới tiếc.”
Húc Đông chỉ khẽ gật đầu.
---
Buổi tối hôm ấy.
Lần đầu tiên kể từ khi hai con chào đời.
Húc Đông chủ động nhận nhiệm vụ ru con ngủ.
Niệm Vy bán tín bán nghi.
Nhưng vẫn đưa Tiểu Xoài cho anh.
Còn mình bế Bánh Trôi.
Người đàn ông cao lớn bế con gái mà cứng đờ như đang ôm một quả trứng quý.
Tiểu Xoài khó chịu ngọ nguậy.
Cái miệng nhỏ bắt đầu méo đi.
Niệm Vy đứng bên cạnh nhìn mà tim đập thình thịch.
Nhưng cô cố không lên tiếng.
“Con ngoan nào…”
Húc Đông khẽ nói.
Giọng dịu dàng đến mức chính anh cũng thấy lạ.
“Bố hôm nay đã nói rất nhiều chuyện với mẹ.”
“Bố làm sai nhiều lắm.”
“Sau này bố sẽ sửa từng chút một.”
“Các con nhớ giám sát bố nhé.”
Tiểu Xoài chẳng hiểu gì.
Nhưng cô bé dần thôi quấy.
Đôi mắt đen láy chăm chú nhìn gương mặt cha.
Trong ánh mắt trong veo ấy phản chiếu một người đàn ông còn nhiều thiếu sót.
Nhưng lần đầu tiên thực sự học cách trở thành một người cha.
---
Ngoài cửa sổ.
Ánh đèn thành phố dần sáng lên.
Trong căn bếp nhỏ.
Hai bà mẹ vẫn đang chuẩn bị bữa tối.
Trong phòng trẻ.
Hai em bé ngủ yên sau những tiếng khóc.
Còn ở giữa căn nhà ấy.
Một gia đình vừa trải qua cơn giông đầu tiên sau khi đón thêm hai thành viên mới.
Không phải mọi vết thương đều lập tức lành lại.
Không phải mọi mâu thuẫn đều biến mất chỉ sau một cuộc trò chuyện.
Nhưng từ khoảnh khắc mỗi người bắt đầu lắng nghe nhau.
Từ khoảnh khắc có người dám nói “Anh chọn em”.
Và có người dám nói “Em đã rất đau”.
Con đường trở về với yêu thương cũng đã bắt đầu.
Có những vết thương trong hôn nhân không đến từ những trận cãi vã dữ dội, mà từ cảm giác bị bỏ quên giữa lúc mình cần được thấu hiểu nhất.
Ngày mẹ chồng nói câu: “Một đàn cừu cũng chăn, thêm hai đứa nữa cũng vậy thôi”, Tống Niệm Vy vừa bước sang tuần cuối cùng của thời gian ở cữ sau ca sinh mổ đôi.
Hai bé gái sinh non tháng, cơ thể cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Vết mổ còn đau âm ỉ, cổ tay bị viêm gân vì bế con liên tục, mái tóc rụng từng mảng vì kiệt sức. Thế nhưng trong mắt mẹ chồng, việc chăm hai đứa trẻ sơ sinh dường như chẳng có gì quá ghê gớm.
Bà muốn cô sớm quay lại làm việc, còn việc chăm cháu sẽ để bà lo.
Nghe xong, Niệm Vy chỉ lặng người.
Bởi với cô, hai đứa trẻ không phải “hai con cừu” có thể nuôi kiểu gì cũng được. Đó là hai sinh mạng cô vừa đánh đổi bằng máu và nước mắt mới có được.
Một câu nói khiến mọi sự chịu đựng bấy lâu vỡ òa
Thực ra áp lực tài chính của gia đình không nhỏ.
Chồng cô, Trần Húc Đông, vừa chuyển việc với mức lương thấp hơn trước. Tiền nhà, tiền xe, chi phí nuôi hai con cùng lúc khiến cuộc sống trở nên chật vật hơn rất nhiều.
Niệm Vy hiểu điều đó.
Cô không phải không muốn đi làm.
Nhưng nhìn hai con còn đỏ hỏn nằm trong nôi, nghĩ đến việc phải rời xa các bé khi chúng còn chưa đầy tháng tuổi, lòng cô đau như cắt.
Điều khiến cô tổn thương hơn cả là thái độ của chồng.
Khi cô nhắn tin hỏi:
“Anh chọn đi. Để mẹ anh nuôi con hay để em tự nuôi?”
Húc Đông chỉ trả lời rằng mẹ anh có ý tốt, cô không nên suy nghĩ quá nhiều.
Không một câu hỏi xem sức khỏe cô đã ổn chưa.
Không một lời hỏi xem cô có muốn xa con hay không.
Chỉ có những lời quen thuộc:
“Mẹ anh cũng vì tốt cho mình.”
“Em đừng nghĩ nhiều.”
“Anh ở giữa rất khó xử.”
Niệm Vy đọc những dòng tin nhắn ấy mà thấy buồn cười.
Hóa ra suốt thời gian mang thai, sinh nở rồi ở cữ, điều cô cần nhất chưa bao giờ là một người đứng giữa.
Cô chỉ cần một người đứng cạnh mình.
Những tổn thương âm thầm tích tụ từng ngày
Những ngày sau đó, mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu ngày càng rõ rệt.
Bà Chu Ngọc Lan vẫn chăm cháu theo kinh nghiệm của ba mươi năm trước.
Trẻ khóc thì cho ăn.
Tã vài tiếng mới thay một lần.
Pha sữa bằng nước thật nóng.
Quấn con kín mít dù trời không lạnh.
Mỗi lần Niệm Vy góp ý, bà đều đáp lại bằng những câu quen thuộc:
“Ngày xưa ai chẳng nuôi thế.”
“Thanh niên bây giờ cầu kỳ quá.”
“Tôi nuôi ba đứa con còn lớn được cơ mà.”
Cho đến một ngày, bé Tiểu Thang Viên bị hăm tã nặng đến mức da rướm nước.
Nhìn con khóc vì đau, Niệm Vy cũng bật khóc theo.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, cô gọi cho mẹ ruột.
Chỉ vừa cất tiếng:
“Mẹ ơi…”
Mẹ cô đã hỏi ngay:
“Con gái mẹ bị ấm ức chuyện gì phải không?”
Câu nói ấy khiến mọi cảm xúc mà cô cố kìm nén suốt thời gian qua hoàn toàn sụp đổ.
Người mẹ luôn là nơi để trở về
Hôm sau, mẹ cô – bà Phương Huệ Lan – xuất hiện trước cửa nhà với hai chiếc vali lớn.
Không trách móc.
Không khuyên con gái nhẫn nhịn.
Không bảo con phải nghĩ cho đại cục.
Bà chỉ làm một việc.
Đó là đẩy con gái lên giường ngủ rồi tự mình chăm hai đứa trẻ suốt cả buổi sáng.
Bà nói với thông gia:
“Đây là con gái tôi. Nó khổ thì tôi phải tới.”
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng đủ khiến cả căn nhà im lặng.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, Niệm Vy cảm thấy có người nhìn thấy nỗi vất vả của mình.
Cuộc đối thoại làm thay đổi mọi thứ
Mâu thuẫn cuối cùng cũng bùng nổ trong một bữa cơm.
Mẹ ruột cô tuyên bố đã nghỉ việc để lên thành phố giúp chăm cháu.
Mẹ chồng cảm thấy bị xúc phạm.
Chồng cô thì khó chịu vì cho rằng cả hai bên đều không nghĩ cho cảm xúc của anh.
Lần đầu tiên, Niệm Vy không im lặng nữa.
Cô nhìn chồng và hỏi:
“Anh luôn muốn em hiểu cho mẹ anh, hiểu cho anh, hiểu cho hoàn cảnh gia đình. Nhưng anh đã bao giờ hỏi cảm xúc của em chưa?”
Câu hỏi ấy khiến Húc Đông không thể trả lời.
Tối hôm đó, hai vợ chồng có cuộc trò chuyện dài nhất kể từ khi sinh con.
Lần đầu tiên, Niệm Vy kể cho anh nghe việc cô từng bị băng huyết sau sinh.
Việc cô sốt cao vì viêm tuyến sữa.
Việc cô một mình đi khám thai khi mang song thai nguy cơ cao.
Và lần đầu tiên, Húc Đông mới biết những điều ấy.
Anh ngồi lặng rất lâu.
Bởi anh nhận ra suốt thời gian qua, vợ không phải đang than phiền.
Cô đang cầu cứu.
“Lần này, anh chọn em”
Ngày hôm sau, Húc Đông đưa một người bạn làm chuyên gia tâm lý tới nhà.
Anh muốn cả gia đình ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với nhau.
Trước mặt mẹ ruột, mẹ vợ và vợ mình, anh nói:
“Ngày mẹ nói câu ‘một đàn cừu cũng chăn’, em nhắn tin bảo anh chọn. Khi đó anh đã chọn mẹ. Nhưng bây giờ, em cho anh chọn lại một lần nữa.”
Anh nhìn thẳng vào mắt vợ.
“Niệm Vy, lần này anh chọn em.”
Căn phòng im phăng phắc.
Niệm Vy đỏ hoe mắt.
Bởi suốt hơn một năm qua, cô chưa từng nghe chồng nói câu ấy.
Không phải vì cô muốn thắng mẹ chồng.
Cô chỉ cần biết rằng trong cuộc hôn nhân này, mình không đơn độc.
Mẹ chồng cũng có những nỗi đau riêng
Khi nghe con trai khẳng định vợ là người quan trọng nhất trong gia đình nhỏ của mình, bà Chu Ngọc Lan bật khóc.
Bà thừa nhận mình không cố ý làm tổn thương con dâu.
Bà chỉ nghĩ rằng ngày xưa mình còn khổ hơn rất nhiều nên những gì Niệm Vy trải qua không phải chuyện quá lớn.
Lúc ấy, mọi người mới hiểu rằng đằng sau sự cứng nhắc ấy là những tổn thương cũ chưa từng được chữa lành.
Ngày trẻ, bà sinh con xong đã phải ra đồng làm việc.
Không có ai giúp đỡ.
Không có ai quan tâm.
Vì thế bà mặc nhiên cho rằng phụ nữ nào cũng phải trải qua như vậy.
Niệm Vy nắm lấy tay mẹ chồng.
Cô nói:
“Con chưa bao giờ ghét mẹ. Chỉ là cách nuôi dạy trẻ bây giờ khác trước. Nếu mẹ muốn, chúng ta cùng học.”
Nghe vậy, bà Chu bật khóc.
Lần đầu tiên kể từ khi lên thành phố, bà xin lỗi con dâu vì câu nói năm nào khiến cô tổn thương.
Một gia đình không hoàn hảo nhưng đang học cách yêu thương
Từ hôm đó, mọi thứ không đột nhiên trở nên hoàn hảo.
Hai bà mẹ vẫn có lúc bất đồng.
Húc Đông vẫn còn vụng về trong vai trò người cha.
Niệm Vy vẫn phải mất rất lâu mới lấy lại được niềm tin đã tổn thương.
Nhưng ít nhất, mọi người đã bắt đầu thay đổi.
Húc Đông chủ động dành thời gian chăm con.
Anh đưa sổ tiết kiệm cho vợ và nói:
“Em không cần đi làm ngay. Quyền lựa chọn thuộc về em.”
Mẹ chồng chấp nhận làm theo những phương pháp chăm trẻ hiện đại.
Mẹ ruột vẫn lặng lẽ đứng phía sau con gái như một chỗ dựa vững chắc.
Và quan trọng nhất, Niệm Vy không còn chọn im lặng nữa.
Cô học cách nói ra cảm xúc của mình.
Học cách bảo vệ bản thân.
Học cách yêu thương chính mình trước khi cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người.
Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ vì những biến cố lớn.
Nhưng thực tế, không ít cuộc hôn nhân rạn nứt từ những điều rất nhỏ: một câu nói vô tâm, một lần làm ngơ trước nỗi đau của người bạn đời, hay cảm giác mình luôn phải chịu đựng một mình.
May mắn cho Niệm Vy là trước khi mọi thứ đi quá xa, cô đã chọn lên tiếng.
Và cũng may mắn là người đàn ông bên cạnh cuối cùng đã hiểu ra rằng điều vợ cần nhất không phải một lời xin lỗi, mà là một câu khẳng định:
“Anh đứng về phía em.”
Bởi trong bất kỳ mối quan hệ nào, được thấu hiểu luôn quý giá hơn được phán xét.
Và với phụ nữ sau sinh, đôi khi chỉ cần một người thực sự nhìn thấy những gì họ đã trải qua, thế cũng đã là một sự chữa lành rất lớn.
