Những bộ anime do Hayao Miyazaki đạo diễn luôn có một sức chạm rất đặc biệt. Người xem lúc nào cũng tìm thấy đâu đó chính mình trong câu chuyện. Spirited Away cũng vậy - thoạt nhìn chỉ là chuyến phiêu lưu của cô bé Chihiro, nhưng càng ngẫm lại càng thấy bên trong ẩn chứa rất nhiều triết lý sâu sắc về cuộc sống.
10 câu thoại kinh điển trong “Vùng Đất Linh Hồn”, chắc chắn sẽ có một câu chạm đến bạn:
1.
“Người ta thường lừa dối bạn, để rồi bạn hiểu ra rằng đôi khi, người duy nhất bạn nên tin tưởng chính là bản thân mình.”
Đúng là trên đời này không thiếu những người bạn chân thành, nhưng cũng chẳng hiếm những mối quan hệ giả tạo. Tin người không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là đặt toàn bộ niềm tin vào người khác.
Thứ mà không ai có thể cướp mất khỏi tay bạn, chỉ có thể là những gì thật sự thuộc về chính bạn. Và những thứ ấy, rốt cuộc cũng chỉ có thể do tự mình giành lấy.
Những người luôn gửi gắm hy vọng vào người khác, sớm muộn rồi cũng sẽ phải trả giá vì sự phụ thuộc ấy.
Có những lúc, người duy nhất bạn có thể tin thật ra chỉ là chính mình.
Người duy nhất bạn có thể dựa vào, cũng chỉ là chính mình.
Thành công chưa bao giờ là thứ tự nhiên mà có. Nếu một việc không đem lại kết quả, nhiều khi không phải vì bạn không có khả năng, mà vì bạn chưa thật sự cố gắng đến cùng.
Và lý do khiến bạn không dốc hết sức, thường là vì ngay từ đầu, bạn đã không thật lòng tin rằng mình có thể làm được.
2.
“Có những con đường đã bước lên rồi thì không thể quay đầu. Đời người phải đi qua rất nhiều con đường, và có một con đường gọi là trưởng thành. Có nhiều chuyện vốn không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Dù cô đơn đến đâu, trống trải thế nào, vẫn phải tiếp tục bước tiếp - không được dừng lại, cũng chẳng thể quay đầu.”
Trên hành trình đời người, có lúc đi mãi đi mãi, vòng vo rất lâu rồi mới nhận ra mình đã rẽ nhầm không ít lần. Nhưng thật ra, điều đáng mừng là sau tất cả, ta vẫn đến được nơi mình muốn đến.
Có những chuyện, một khi đã xảy ra thì chỉ có thể chấp nhận.
Có những người, một khi đã mất đi thì chỉ còn cách buông bỏ.
Có những con đường, một khi đã chọn rồi thì chỉ có thể bước tiếp mà không ngoảnh đầu nhìn lại.
Con đường trưởng thành vốn là con đường của tích lũy và rèn giũa. Trên hành trình ấy, chúng ta sẽ phạm rất nhiều sai lầm, nhưng rồi chính những sai lầm đó lại trở thành kinh nghiệm quý giá, dẫn ta đi tiếp về phía trước.
Sớm muộn gì chúng ta cũng phải học cách quen với cô đơn. Bởi đến cuối cùng mới hiểu ra rằng, con đường đời này vốn dĩ chỉ có thể tự mình đi đến tận cùng.
Vì thế, hãy can đảm bước tiếp. Chỉ khi không bỏ cuộc, bạn mới có cơ hội nhìn thấy ánh sáng ở cuối chặng đường.
3.
“Con người ta sẽ không bao giờ biết được rằng, lần nào đó khi ai đó vô tình nói lời tạm biệt với mình, có thể đó thật sự là lần cuối cùng gặp nhau.”
Thời gian trôi rất nhanh, tuổi trẻ cũng chẳng chờ ai. Một khi đã bỏ lỡ rồi, dù hối hận hay tiếc nuối đến đâu, cuối cùng cũng chỉ có thể mang theo nỗi đau mà rời đi, để mọi thứ lại cho ký ức.
Chúng ta luôn lấy “để lần sau” làm cái cớ, tự an ủi rằng mình vẫn còn thời gian, rằng may mắn sẽ luôn đứng về phía mình. Nhưng thực tế lại rất tàn nhẫn - đời người vốn vô thường, và biến cố lúc nào cũng song hành cùng số phận.
Có những người nếu bây giờ không biết trân trọng, sau này có thể sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại.
Có những việc nếu bây giờ không làm, về sau có lẽ cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.
Điều quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng không phải là “từng có được”, mà là biết trân trọng khi còn có thể.
Hãy trân trọng những người thật lòng đối tốt với bạn.
Hãy trân trọng từng cơ hội hiếm hoi trong đời.
Để rồi đến lúc cuộc vui tàn, duyên phận cạn, ta sẽ không phải mang theo quá nhiều tiếc nuối.
4.
“Những thứ đã đi đến tận cùng rồi, dù có bắt đầu lại thì cuối cùng cũng chỉ là một lần lụi tàn khác. Cũng giống như mọi khởi đầu, thật ra đều là một kết thúc đã được viết sẵn.”
Cho dù cuộc đời cho chúng ta cơ hội làm lại từ đầu, lựa chọn năm ấy có lẽ vẫn sẽ không thay đổi, và kết cục rồi cũng sẽ như nhau. Bởi ngay từ khoảnh khắc bắt đầu, rất nhiều thứ thực ra đã được định sẵn rồi.
Giống như tình bạn.
Bạn sẽ không ngừng gặp gỡ những người mới, đồng thời cũng phải không ngừng nói lời tạm biệt với những người khác. Từ xa lạ trở nên thân quen, rồi từ thân quen lại quay về xa lạ - cứ thế lặp đi lặp lại giữa biển người đông đúc.
Giống như tình yêu.
Khi những tháng ngày lãng mạn dần biến thành cơm áo gạo tiền, khi cảm xúc nồng nhiệt bị thay bằng những chuyện vụn vặt đời thường, chỉ đến lúc đi thật xa bạn mới hiểu được bản chất của tình yêu là gì.
Nhưng kể cả có được quay lại từ đầu, bạn vẫn sẽ mang theo tất cả nhiệt thành mà lao vào tình yêu như lần đầu tiên.
Thời gian vốn không thể quay ngược. Điều duy nhất ta có thể làm là bình thản chấp nhận.
Bởi sự đầy đặn của đời người chưa bao giờ chỉ đến từ hạnh phúc, mà còn nằm ở việc vừa tận hưởng những điều đẹp đẽ, vừa học cách đi qua đau khổ.
5.
“Thế giới này thật sự rất thực tế. Ai cũng đang liều mình vì cùng một mục đích, cam tâm tình nguyện trở thành nô lệ của đồng tiền, bất chấp mọi giá để cố gắng.”
Điều mà phần lớn con người trên đời theo đuổi, thật ra cũng chỉ là vài đồng bạc lẻ. Nhưng trớ trêu thay, chính vài đồng bạc ấy lại có thể xoa dịu trăm nỗi lo, giải quyết muôn vàn khó khăn.
Khi một người có khát vọng được sống tốt hơn, khi một người có thứ muốn bảo vệ, họ gần như chắc chắn sẽ bước lên con đường theo đuổi danh lợi.
Mọi sự cố gắng, suy cho cùng, đều là để khiến bản thân mạnh mẽ hơn, đủ khả năng đạt được điều mình mong muốn.
Cuộc đời giống như chèo thuyền ngược dòng - không tiến lên thì sẽ bị cuốn lùi lại phía sau.
Khi tất cả mọi người đều đang miệt mài chạy theo ước mơ, nếu bạn mãi giậm chân tại chỗ, không chịu cố gắng tiến về phía trước, thế giới này sẽ lạnh lùng bỏ bạn lại.
Con người muốn sống tốt thì nhất định phải có ý chí vươn lên. Chỉ là lòng ham muốn vốn không có điểm dừng. Một khi dục vọng vượt quá giới hạn mà bản thân có thể kiểm soát, chúng ta sẽ dần đánh mất quyền làm chủ cuộc đời mình, mất đi lý trí, và cuối cùng cũng đánh mất luôn niềm vui sống.
6.
“Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, chỉ cần đi đúng hướng, thì cho dù gập ghềnh trắc trở thế nào cũng vẫn gần hạnh phúc hơn là mãi đứng yên tại chỗ.”
Đường đời vốn chưa bao giờ bằng phẳng. Những gì con người phải trải qua trong cuộc sống cũng thường đầy chông gai và vất vả. Mười chuyện thì có đến tám, chín chuyện không như ý, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần vẫn tiếp tục bước về phía trước, rồi sẽ có ngày chúng ta nhận lại được điều gì đó xứng đáng.
Không ai có thể chắc chắn rằng hướng đi của mình luôn hoàn toàn đúng. Ai rồi cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, có lúc đi đường vòng. Nhưng cuộc đời vốn dĩ là một hành trình không ngừng dò dẫm và học hỏi.
Dẫu từng lạc lối hay bỏ lỡ, thì những trải nghiệm ấy vẫn quý giá hơn nhiều so với việc đứng yên không dám bước tiếp. Ít nhất, chúng sẽ trở thành kinh nghiệm để dẫn lối cho ta sau này.
Nếu cứ mãi đứng tại chỗ, hạnh phúc sẽ luôn ở cách bạn rất xa.
Chỉ khi không ngừng tiến về phía trước, bạn mới có thể rút ngắn khoảng cách giữa mình và hạnh phúc.
7.
“Đời người giống như một chuyến tàu đi về phía nghĩa trang. Trên hành trình ấy sẽ có rất nhiều ga dừng, và hiếm ai có thể đi cùng bạn từ đầu đến cuối. Khi người đồng hành phải xuống tàu, dù lưu luyến đến đâu cũng nên biết ơn, rồi mỉm cười nói lời tạm biệt.”
Người làm bạn tổn thương sâu nhất thường lại là người bạn yêu nhiều nhất.
Còn người yêu bạn nhiều nhất, đôi khi lại chính là người bị bạn làm tổn thương nhiều nhất.
Con người vẫn luôn như vậy - vừa vô tình làm đau những người yêu mình, vừa đau lòng vì những người mình yêu mà không thể có được.
Rất nhiều hạnh phúc thật ra là do chính tay chúng ta đánh mất.
Nếu bạn có thể đối xử công bằng với người khác hơn một chút, có lẽ cuộc sống cũng sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều. Bởi khi ấy, bạn mới nhận ra những điều tốt đẹp ở người khác, và hiểu thế nào mới là hạnh phúc thật sự.
Ông trời sắp đặt một đoạn duyên phận cho bạn, không chỉ để hai người gặp gỡ nhau. Mà còn là để cho bạn một cơ hội - cơ hội khám phá ý nghĩa của cuộc sống, cảm nhận niềm vui của việc được tồn tại.
Duyên đến hay duyên đi, suy cho cùng cũng chỉ là một vòng tuần hoàn của nhân quả.
Điều duy nhất chúng ta nên làm là:
khi duyên đến thì mỉm cười đón nhận,
khi duyên hết thì nhẹ nhàng nói lời tạm biệt.
Biết trân trọng khoảng thời gian từng có bên nhau, như vậy mới có thể bớt đi những tiếc nuối không cần thiết sau này.
8.
“Những chuyện đã từng xảy ra thì không thể nào quên được. Chỉ là có lúc, ta tạm thời không nhớ ra mà thôi.”
Rất nhiều khi, chúng ta cứ nghĩ rằng những nỗi đau ấy sẽ theo mình cả đời, sẽ mãi mãi không thể quên. Thế nhưng theo thời gian, ngay cả những điều từng khiến ta day dứt nhất cũng dần trở nên nhạt nhòa, cuối cùng chỉ còn lại một dấu vết mơ hồ trong ký ức.
Những khó khăn của đời người cũng giống như mây trôi qua ngàn núi - suy cho cùng chỉ như một giấc mộng. Chịu đựng vượt qua rồi, giấc mộng ấy cũng sẽ tỉnh.
Và quãng thời gian sau khi tỉnh mộng mới là điều thật sự đáng để ta lưu luyến và trân trọng.
Những chuyện từng xảy ra chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Chỉ là chúng ta không còn muốn mãi chìm trong quá khứ nữa.
Không phải quên, mà là không còn lý do để đau lòng vì chuyện cũ, không còn muốn dừng chân nơi những ký ức đã qua.
Sống tốt cho hiện tại mới là điều quan trọng nhất.
Yêu cũng được, hận cũng vậy, cuối cùng rồi tất cả cũng sẽ trở thành chuyện cũ.
Điều chúng ta nên học là nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn, buông bỏ những chấp niệm không cần thiết, để chuyện cũ tan như khói mây, yêu hận tùy lòng, mọi thứ thuận theo duyên phận.
9.
“Tôi không biết mình sẽ đi về đâu, nhưng tôi biết rằng mình đã lên đường.”
Đời người chỉ có một lần được sống. Vì thế, phần lớn thời gian chúng ta đều mang trong mình sự mông lung:
Không biết con đường phía trước nằm ở đâu.
Không biết nên đi về hướng nào.
Không biết ai là người có thể tin tưởng.
Cũng không biết liệu có ai thật sự hiểu được mình hay không.
Chỉ những ai từng lần mò trong bóng tối mới hiểu được giá trị của ánh bình minh.
Và cũng chỉ những người thật sự hành động mới có cơ hội chạm đến thành công.
Nắm bắt từng cơ hội mà cuộc sống mang đến, bởi thật ra con đường luôn nằm dưới chân bạn, còn hy vọng thì vẫn ở phía trước.
Ngày mai rồi lại ngày mai, nhưng chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Đừng đợi đến tương lai mới bắt đầu sống hạnh phúc.
Đừng đợi đến sau này mới thực hiện ước mơ.
Bởi bạn sẽ không bao giờ biết được ngày mai sẽ xảy ra điều gì, tương lai rồi sẽ rẽ theo hướng nào.
Dù phía trước vẫn còn mịt mờ, chỉ cần bạn đủ can đảm bước đi bước đầu tiên, rồi kiên trì tiến tiếp, sớm muộn gì bạn cũng sẽ tìm được phương hướng của riêng mình.
10.
“Con người luôn không ngừng phạm sai lầm. Dẫu con đường phía trước còn mịt mờ, đôi tay họ vẫn không ngừng vươn về phía ánh sáng.”
Trên đường đời sẽ luôn có những khoảng tối, nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên, vẫn sẽ nhìn thấy hy vọng.
Cuộc sống có thể không phải lúc nào cũng nắng đẹp, nhưng cũng sẽ không mãi chìm trong mưa gió. Ngoài sinh tử ra, hầu hết mọi chuyện trên đời đều vẫn còn đường lui.
Một người dám sai, dám vấp ngã vẫn tốt hơn người chẳng dám làm gì cả. Ít nhất sau mỗi lần sai lầm, họ còn có cơ hội trưởng thành.
Chúng ta có thể đi chậm một chút.
Khi cảm thấy bản thân thật sự không gắng gượng nổi nữa, hãy cho mình thời gian dừng lại, chỉnh đốn cảm xúc rồi lại tiếp tục lên đường.
Chỉ cần chưa từ bỏ, chúng ta nhất định vẫn còn hy vọng.
Mong rằng giữa núi rừng sương mù, bạn luôn nhìn thấy ánh đèn soi lối.
Mong rằng sau những tháng ngày lênh đênh trong mưa gió, vẫn sẽ có một con thuyền đưa bạn trở về nơi thuộc về mình.
Giữa hàng tỷ người trên thế giới này, được gặp bạn đã là một điều vô cùng may mắn. Hãy ở lại nhé, để chúng ta cùng trưởng thành thêm mỗi ngày.
